23 Phân tích 8 câu thơ cuối trong đoạn trích Trao duyên (Truyện Kiều – Nguyễn Du ) mới nhất

Theo dõi PHEBINHVANHOC trên
Bạn đang xem: Phân tích 8 câu thơ cuối trong đoạn trích Trao duyên (Truyện Kiều – Nguyễn Du ) Tại PHÊ BÌNH VĂN HỌC

Bạn đang quan tâm đến Phân tích 8 câu thơ cuối trong đoạn trích Trao duyên (Truyện Kiều – Nguyễn Du ) phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phân tích 8 câu thơ cuối trong đoạn trích Trao duyên (Truyện Kiều – Nguyễn Du )

phân tích 8 dòng cuối của đoạn trích Truyện tình yêu (truyện kiều – nguyễn du)

Bạn đang xem: Câu cuối của truyện kiều

“Tha thứ như sông, yêu người như biển

lời nói hoặc kim chỉ là điềm gở

thanh kiếm hung dữ của sự thờ phượng

Bạn có bao giờ vắng mặt ở cửa văn phòng không? ”

(nguyen vu tuong)

Những nhát kiếm tàn bạo và những bất công của xã hội phong kiến ​​thối nát phải đối mặt đã kết liễu cuộc đời Nguyễn Du, dìm những người thân của ông xuống vũng bùn. thanh gươm ấy cũng là miệng đời và sự khắc nghiệt của thời gian luôn rình rập để hủy hoại giá trị của văn chương. tuy nhiên, chuyện của chị Kiều và gương mặt của chị ấy rạng rỡ hơn bao giờ hết vào thời điểm này. Có lẽ để có được sức sống bất diệt ấy phải kể đến tài năng điêu luyện và tấm lòng vị tha của Nguyễn Du. Nỗi đau xót đời, thương người con gái tài hoa bạc mệnh đã giúp nàng nhận ra những chuyển biến sâu sắc trong tâm lý của Kiều khi phải đáp lại tình yêu của chàng. đoạn trích trao duyên vừa đau đớn vừa xót xa nhưng 8 câu thơ cuối là nỗi đau tột cùng của người phụ nữ ở nước ngoài khi biết mình thực sự không được ở bên chàng quý tử.

Truyện Kiều được viết trong thời kỳ hỗn loạn của xã hội phong kiến ​​Việt Nam cuối năm, đầu thời Tây Sơn. Trước những cuộc nổi dậy bất ngờ, người gánh chịu hậu quả nặng nề nhất vẫn là nhân dân, người chịu nhiều thiệt thòi cho hủ tục đen bạc khi lên ngôi vẫn là các bà. Tuy cốt truyện được lấy từ tiểu thuyết Kim văn Kiều truyện của Thanh Tâm tài tử, bối cảnh truyện còn ở nước ngoài, nhưng tài năng của Nguyễn Du là đã biến tấu câu chuyện thành 3.254 câu thơ văn dân tộc thấm đượm tình người.

Một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn như cô lại là nạn nhân của xã hội phong kiến ​​suy vi, nơi giá trị của người phụ nữ chỉ được đo bằng vàng bạc. vì cứu cha và anh trai khỏi bị quan chức giam cầm, tra tấn, Việt kiều buộc phải xả thân làm vợ lẽ cho ông. chữ hiếu đã trọn vẹn một phần, nhưng chữ tình đối với kim, kiều còn day dứt vì không thể cắt được chữ đồng bằng một nhát dao. Chính vì vậy, dù đã đáp lại tình cảm với Vân, nhờ đã thành vợ thành chồng với Kim Trọng nhưng lòng chàng vẫn không nguôi ngoai. Đoạn trích Trao duyên dài 34 câu, từ câu 723 đến câu 756 là sự mâu thuẫn trong tình cảm và lí trí của Kiều trong việc quyết định đáp lại tình yêu, kỉ niệm. Những tưởng sau khi cho đi tất cả những gì mình có thì lòng mình sẽ nhẹ nhõm hơn, nhưng dường như càng về sau, tâm trạng ở nước ngoài càng trở nên đáng thương hơn, để rồi 8 dòng cuối của bài thơ cứ để cảm xúc trào dâng hoàn toàn.

“bây giờ chiếc gương đã bị vỡ,

cho tôi biết cách làm tình!

hàng trăm nghìn đội quân tình yêu,

Mối quan hệ chỉ tồn tại trong thời gian ngắn!

mệnh bạc như vôi!

Xem thêm: Nghệ thuật ước lệ tượng trưng trong truyện kiều

Tôi phải để nước chảy và những bông hoa di chuyển khỏi làng.

ôi kim lang! xin chào kim lang!

đủ rồi, tôi đã giúp bạn từ đây! ”

Vai trò của lý trí đã theo cô đến tận cùng khi cô kết thúc cuộc hôn nhân định mệnh và trao nỗi nhớ cho thủy chung. Dù trao gửi những lời thề, những lời thề độc, và cảm thấy buồn khi nghĩ đến số phận bạc mệnh của mình, Kiều vẫn không giấu được cảm xúc của mình, nhưng anh đã cố gắng vượt qua. giờ đây mọi thứ đã không còn nữa, tâm tình và phù phiếm đã cạn, tiếng nói duy nhất còn lại là tiếng nức nở, quên mất mình đang ở trước mặt mà độc thoại với nỗi đau của chính mình.

Không chỉ nắm rõ tâm lý nhân vật, nguyễn du còn khám phá tâm trạng nhân vật theo một dòng thời gian đặc biệt, ở đó có sự thay đổi tinh tế mà không phụ thuộc vào thời gian, không gian khách quan nào. hai “bây giờ” được phát âm không chỉ là thời gian thực. “now” như một cánh cửa chia cuộc sống ở nước ngoài thành hai nửa thế giới. một nửa thuộc về quá khứ tươi đẹp, nửa còn lại là những tháng ngày lưu lạc không rõ tung tích. Những gì van có thể hiểu, anh Kiều đã bày tỏ, nhưng đến lúc này, điều đọng lại trong lòng anh là những suy ngẫm sâu sắc về thân phận của mình, về nỗi đau của cuộc đời mà khó ai có thể hiểu được.

nguyễn du sử dụng một loạt thành ngữ, mỗi thành ngữ đều gắn với những ý nghĩa tượng trưng của sự chia ly: “trâm gãy, gương vỡ”, “mệnh bạc như vôi”, “nước chảy hoa trôi”. từ xa xưa, trâm cài và gương là hai phụ kiện thiết yếu trong phòng của người phụ nữ. Ngoài việc tượng trưng cho người con gái đến tuổi kết hôn, chiếc trâm và chiếc gương còn là một câu chuyện tình yêu thủy chung, son sắt. vì vậy, “trâm anh thế phiệt” trước hết có nghĩa là cảnh chia tay, tình tan vỡ. sau đó, nó đề cập đến cuộc đời của cô gái như gương vỡ lại lành.

XEM THÊM:  Về sự bất thường của những nhân vật trong truyện Kiều – Trí Thức VN

ngẫm lại quãng thời gian tưởng chừng, kiều mị nhớ lại những tháng ngày tươi đẹp khi mối tình đầu chớm nở, một tình yêu nồng nàn, trọn vẹn niềm tin và đầy hy vọng. cho nên “nói sao cho vắt kiệt tình thương” là như thế này. Người Việt Nam ở nước ngoài nhận thức được sự đối lập hoàn toàn giữa sự hữu hạn của cuộc đời mình, đặc biệt là tuổi trẻ sẽ không còn tươi đẹp, và tình yêu “vô số” kéo dài cả đời mà không thể “nói ra”.

trong nỗi đau tột cùng đó, Kiều nghĩ đến người thợ kim, như một lẽ tự nhiên của cảm xúc bởi lúc này người thợ kim là chiếc phao cuối cùng mà anh có thể tin tưởng, tâm hồn anh đang dần chết mòn.

“hàng trăm nghìn đội quân tình yêu

có một số lượng hạn chế các mối quan hệ ngắn hạn ”

thực ra, kim trong đang để tang ở Liêu Dương, một nơi rất xa, biết rằng người mình yêu đang đau đớn gọi mình. Ở điểm này, Kiều đã để cảm xúc dẫn đường cho mình, khiến nàng bỏ qua thực tại và tưởng tượng ra chiếc cân vàng đang đứng trước mặt. những lời cô nói lúc này là những lời than thở về thân phận và tình trạng “xa duyên”. ngày đẹp nhất của cuộc đời ở nước ngoài có lẽ là ngày với chàng trai Kim “khi ngày thổi, đêm thề”. hạnh phúc hơn ai cũng cảm thấy thoáng qua, nhất là khi một người sắp mất đi vĩnh viễn không còn cơ hội sánh kịp, thời gian đó chỉ là “ngần ấy thời gian”. Bao nhiêu lời than thở trong giọng thơ ngập ngừng như được cất lên từ sâu thẳm trái tim đang vương vấn.

nhân duyên đã xảy ra, nhưng hơn ai hết, kiều hiểu rằng tình yêu không dễ đánh đổi, hơn nữa một người yêu vẫn còn rất yêu, nhưng kim không biết rằng sắp xảy ra chuyện như thế này. . Đắm mình vào mối lương duyên, Kiều cảm thấy day dứt như bị chính tình yêu của mình phản bội. Trong nỗi đau khổ ngập tràn không gian và thời gian, Kiều tưởng rằng mình là kẻ tội đồ. vì vậy anh ta cúi đầu trước kim. cái “lạy” trước khi cho mình nhân duyên là lạy người mình mang ơn, cầu xin lòng thương xót, còn “lạy” vàng là lạy tội và cũng là nói lời từ biệt. không phải một lạy mà là “trăm ngàn”, con số vô hạn cũng là nỗi lòng xao xuyến, phiền não của kiều bào. chỉ có “trăm ngàn” mối liên kết tương đương với “nhiều mối tình” mà kim kiều đã có với nhau.

Không chỉ vậy, “phận bạc” ở câu thơ trước đã trở lại với phép so sánh “bạc mệnh”. “bạc mệnh” là số phận mỏng manh, ngắn ngủi, ngắn ngủi, không phải là sự minh oan thực sự. cách diễn đạt này kết hợp với sự ám chỉ “số phận” và câu hỏi tu từ “mệnh bạc như vôi” đã khiến câu thơ thở dài ngao ngán. hơi thở này không chỉ là tiếng than khóc cho thân phận, mà còn là tiếng than lớn của thời cuộc, còn là tiếng nói nhân đạo của nguyễn du

“nỗi đau cho phụ nữ

từ xui xẻo là một từ phổ biến ”

“thân phận” chỉ là một sinh mệnh, một người còn có “số mệnh” nâng lên phần lớn, toàn bộ vòng đời. “số phận” là một phần của con số may mắn mà con người buộc phải nhận. “Duyên phận” cũng là số phận chung của những mảnh đời hồng nhan bạc mệnh vốn có. dường như trong thời đại mà phụ nữ không thể kiểm soát được cuộc sống của mình, nỗi ám ảnh về thân phận càng dày đặc. cơ thể là của họ, nhưng đích đến là vấn đề của tạo hóa.

Xem thêm: “tìm hiểu về thân thế, sự nghiệp đại thi hào nguyễn du

“buộc mái nhà thành mái nhà

cho thanh cao để lấy thanh cao ”

thì ý thức về bản thân, về số phận, kiều lo lắng nhiều hơn. khi đó hoa sẽ không còn sát cành, lá không còn xanh tươi, “ta sẽ phải để nước chảy, hoa sẽ rời xa nơi phố thị”. “hoa” là hình ảnh ẩn dụ để chỉ vẻ đẹp của người con gái. và cũng như những bông hoa, thanh xuân vốn đã ngắn ngủi nay đã rơi vào tay kẻ khác, không biết cánh hoa còn giữ được màu hay sẽ lan tỏa theo dòng nước. thành ngữ “hoa trôi nước chảy” dùng để chỉ cảnh cuối xuân, hoa tàn như báo hiệu một kiếp người đã kết thúc. Tôi biết đó là số phận, nhưng ngoài việc phàn nàn về số phận, tôi không thể làm gì khác hơn là từ bỏ và chấp nhận rằng “không sao cả.” Chữ “nhớ phố” vừa là sự tiếc nuối cho một kiếp hoa vùi trong ao trầm, vừa xót xa cho mối tình tan vỡ của Kim Kiều.

XEM THÊM:  Nêu nghệ thuật đặc sắc của truyện kiều

cặp lục bát cuối cùng của đoạn trích như một lời trăn trối, vĩnh biệt và cũng là tiếng nức nở khi kiều bất chợt hét lên “kim lang”

“ôi kim lang! Chào Kim Lang

đủ rồi, tôi đã giúp bạn từ đây ”

Ở đây, cách xưng hô với thuy kiều đã thay đổi đáng kể. Thoạt đầu nói về Kim Trọng và Thúy Vân, người ta gọi Kiều là “Chàng Kim”. Khi thấy Kim Trọng ở trước mặt, Kiều gọi nàng là “tình quân” ​​và khi nàng sắp ngất đi vì đau đớn tột cùng, Kiều đột ngột gọi “Kim Lang”. những hình thức xưng hô này đều chỉ cùng một người, họ đều nồng nàn và trìu mến, nhưng sắc thái ý nghĩa có phần khác nhau. cũng có thể gọi là “chàng kim” trong mối quan hệ đơn giản, nhưng chàng “quân sư tình yêu” đã quá rõ chàng là người tình, người trong mộng của chàng trai ngoại quốc. Lúc sóng lòng tan nát bởi tâm hồn cô gái sầu bi, Kiều đã gọi là “Kim Lang”, đây là cách gọi thân mật của người vợ. Dù cả hai chưa thành vợ thành chồng nhưng với chàng Việt kiều khi đính hôn đã thề rằng đã nguyện gắn bó đời mình. Dù tình đã trao nhưng lòng vẫn vương và tình yêu dành cho Kim Trọng càng thêm mãnh liệt.

nguyen du cũng viết “càng lắc càng no

Tôi đã thu thập được một ngày dài ”

anh càng cố quên kiều, càng nhớ, gạt tình cảm sang một bên để trao duyên, thì lòng càng nhớ. Đó là bản chất của con người. trong hoàn cảnh này, thật khó dùng lý trí để suy nghĩ, nhất là khi kiều hay tin mình đã chết, đã thấy linh hồn mình bay bổng đâu đây, kiều không còn là tiếng nữa mà là tâm sự của một người mang nặng đẻ đau. của được. một kẻ phản bội.

Tiếng kêu thảm thiết xuất hiện ngày càng nhiều, tạo thành một cơn sóng dữ nhấn chìm lực lượng của kiều “dừng lại, tôi đã giúp bạn từ đây”. “đủ rồi” hơn hết là tiếng than thở, tiếng khóc thương tiếc cho mối tình “người đã lỡ”. “thôi đi” cũng là một lời phủ nhận không còn gì và cũng là một lời xác nhận cô bồ nhí là nhân tình. sau tiếng hét xuyên thấu đó, Kieu đã ngất đi.

“không nói nên lời, bất tỉnh và say xỉn

một hơi thở êm đềm, một đôi tay lạnh giá ”

đó là quá trình phát triển tình cảm đạt đến đỉnh điểm của nỗi đau khiến cô không thể chống cự được nữa.

đoạn thơ cho thấy tính chất căng thẳng của cuộc chiến giữa lý trí và tình cảm mà kiều vừa là chủ nhân vừa là nạn nhân của những mâu thuẫn này. qua đó chúng ta thấy kieu đã bỏ ra bao nhiêu công sức và bi kịch như thế nào. nỗ lực của lý trí làm cho chúng ta hiểu rằng cô gái siêu phàm là một cô gái có phẩm chất cao của sự thoái thác trong tình yêu, trong khi sự hiếu thắng của tình cảm lại tỏ ra là một người rất thực tế. kiều không dối trá, không giả thanh cao. Sự cao quý ấy đến từ những cung bậc tình cảm mà Kiều đã trải qua. Bài thơ cũng thể hiện tài năng miêu tả tâm trạng nhân vật và sự hiểu biết sâu sắc về tâm tư của Nguyễn Du. thêm vào đó là việc xây dựng một trình tự tâm lý từ cuộc đời của một thi nhân nói chung đến số phận chung của những người phụ nữ trong xã hội đương thời.

Bằng tài năng và tấm lòng yêu đời chân thành của mình, Nguyễn Du đã để cho những người phụ nữ bất hạnh, số phận hẩm hiu, thể hiện lòng trung nghĩa, thủy chung và vẻ đẹp những phẩm chất cần có trong cuộc sống ở bất kỳ thời đại nào. Theo ngòi bút của Nguyễn Du, “thủy chung không còn là một con người bình thường mà phải là một nhân cách, một thước đo, một nguyên tắc sống để mọi giá trị thực hay giả của cuộc sống đều có thể so sánh hoặc phản ánh trong đó. bộc lộ tất cả những bản chất tuyệt vời, đẹp đẽ hay xấu xí không thể ngụy trang được ”. (nguyen loc)

Tham khảo: So sánh truyện kiều và kim vân kiều truyện

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phân tích 8 câu thơ cuối trong đoạn trích Trao duyên (Truyện Kiều – Nguyễn Du ). Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Xem thêm:

  • Truyện cổ tích công chúa và hoàng tử
  • phân tích bài thơ ảnh bác
  • Câu nói hay về chùa bái đính
  • Sáng tác một tác phẩm (câu chuyện hoặc bài thơ) nhằm khích lệ mọi người đọc sách
  • Các nhà văn nhà thơ quê ở bình định