23 Phân tích Nỗi thương mình hay nhất (9 Mẫu) – Văn 10 mới nhất

Theo dõi PHEBINHVANHOC trên
Bạn đang xem: Phân tích Nỗi thương mình hay nhất (9 Mẫu) – Văn 10 Tại PHÊ BÌNH VĂN HỌC

Bạn đang quan tâm đến Phân tích Nỗi thương mình hay nhất (9 Mẫu) – Văn 10 phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phân tích Nỗi thương mình hay nhất (9 Mẫu) – Văn 10

Phân tích nỗi đau của nàng giúp ta cảm nhận được chuỗi ngày đau khổ qua cách diễn tả giọt nước mắt của nàng Thúy Kiều khi bị nhân vật ông trùm lừa bán xác cho chốn lầu xanh.

Analyze Your Pain mang đến cho bạn 9 bài văn mẫu siêu hay với điểm cao nhất. qua đó các em học sinh lớp 10 có thêm gợi ý tham khảo, nắm vững kiến ​​thức cơ bản, củng cố kỹ năng làm văn, mở rộng vốn từ để biết cách viết bài văn của chính mình. từ đó đạt kết quả cao trong các bài kiểm tra, bài thi của học kì 10 sắp tới.

Bạn đang xem: Phân tích truyện kiều nỗi thương mình

lược đồ phân tích nỗi đau của bạn

i. giới thiệu:

  • giới thiệu chung về tác giả nguyễn du và truyện kiều.
  • giới thiệu chung về đoạn trích.

ii. nội dung:

1. tình cảnh trớ trêu của thủy kiều trên lầu xanh (4 câu đầu)

– cách viết thông thường và tượng trưng: bướm, ong, vui vẻ, tiếng cười.

→ khung cảnh sinh hoạt nhộn nhịp và tấp nập trong tòa nhà xanh.

– dùng kinh điển, kinh điển: lá gió, cành chim, tông ngọc, trượng khánh.

– nghệ thuật đối lập nhỏ, gợi lên sự bẽ bàng, ngượng ngùng của thủy kiều: bướm – ngơ ngác, thích thú – cười, sớm – khuya

– từ cho lớp: bao nhiêu, đầy tháng, qua đêm.

⇒ Trong nhịp sống hối hả của đất xanh, người Việt kiều phải đón khách làng chơi cả ngày. Đây là một tình huống trớ trêu của cuộc sống ở nước ngoài khi cả thể xác và nhân phẩm đều bị đánh đập và chà đạp.

2. ngậm ngùi về hoàn cảnh của những người dân hải ngoại

– không gian: lầu xanh.

– thời gian: hết canh, đêm.

→ không gian và thời gian nghệ thuật phù hợp để thẩm thấu tâm trạng của tôi.

– tâm trạng thuy kiều:

  • sốc: bị sốc, bị sốc, không tin vào thực tế của chính mình.
  • Tôi cảm thấy có lỗi với bản thân.

→ điều bất ngờ đáng quý làm nên nhân cách của Thủy Kiều thật cao quý.

– nghệ thuật:

  • cặp từ đối lập “khi sao” và “lúc sao” với nghệ thuật đối lập giữa hai câu đã nhấn mạnh sự khác biệt: quá khứ êm đềm hạnh phúc còn hiện tại đau thương. . sợ sương gió), “ong bướm chán ong” ⇒ nhấn mạnh sự ngạc nhiên, bàng hoàng.
  • sự đối lập giữa khách và ngoại.

⇒ sống thật với chính mình, kiều bàng hoàng, xót xa trước thân phận của mình và cũng chính là tiếng nói đòi quyền sống cá nhân của con người trong xã hội phong kiến ​​nguyễn du – con người đã nhận thức và ý thức được hạnh phúc của chính mình.

3. tâm trạng cô đơn và đau khổ của thủy kiều (phần còn lại)

– cuộc sống trong chuồng: có cây phong, hoa, tuyết, trăng (cảnh đẹp bốn mùa), chim thú, thi, thi, họa.

<3

– Thông qua nghệ thuật miêu tả cảnh ngụ tình, tác giả miêu tả tâm trạng của thủy chung trong lầu xanh: sống trong lầu xanh, thủy chung cảm thấy thương mình, đau đớn và tủi thân cho thân phận của mình.

<3

⇒ ở chốn lầu xanh mà mọi thứ phù phiếm, tiền bạc lên ngôi, kiều vẫn cố phân thân, tìm về một tâm hồn nhân ái, thể hiện khát vọng được sống trong sự trong sạch mà mình thực sự đáng được hưởng. trung thực.

⇒ Nguyễn Du đề cao giá trị nhân văn, đồng cảm sâu sắc với số phận người Việt Nam ở nước ngoài, xã hội lên án gay gắt.

iii. kết luận:

– nêu tóm tắt giá trị nội dung và nghệ thuật của đoạn trích.

phân tích nỗi đau của bạn – mẫu 1

sau biến cố gia tộc, kiều bán thân thanh minh mã sinh cứu cha và anh trai, đồng thời trả lại mối lương duyên với kim trong cho thủy chung, nghĩ rằng những hy sinh như vậy của kiều đã đành. đến cơ cực nhưng số phận thất thường, thích chế giễu cuộc đời bạc mệnh. Kiều bị chàng mã sinh lừa bán nàng xuống hầm, trở thành gái điếm khiến cuộc đời nàng thực sự trở thành một bi kịch khủng khiếp. sau khi tự tử và trốn thoát không thành, người phụ nữ bắt cô mua vui, dần dần trở thành gái điếm trong nỗi đau đớn và tủi nhục vô hạn.

số phận trôi nổi của những người phụ nữ ở nước ngoài khiến người đọc thương cảm, đau xót đúng với câu “đau thương phận đàn bà / Chữ người bạc mệnh cũng là lời thường”. mà ở đây, hơn ai hết, Thúy kiều là người ý thức rõ nhất cảnh đời của cô gái điếm trong nỗi đau đớn chắt chiu.

“bao nhiêu đàn bướm bay lượn, say sưa và cười suốt đêm. đung đưa cành lá chim bay, sớm gửi ngọc tối tìm kiếp sống lâu dài. ”

mở đầu đoạn trích là cảnh lầu xanh sa đọa, hình ảnh “bướm lượn” gợi ra một kịch bản vô cùng dung tục, so sánh gái điếm với hoa đẹp, khách phố lại chơi như ong bướm, uể oải, lắc lư từ hết bên này sang bên kia, chơi với hoa này, lại chạm vào hoa kia, rất hỗn tạp, hoang mang và hoang đường. ở chốn vui chơi ấy, người ta chỉ thấy mùi rượu nồng nặc quyện với mùi son phấn lưu manh cùng “cơn say no nê”, với thú vui “cười suốt đêm”, nam nữ hưởng thụ không kể ngày đêm, ồn ào náo nhiệt, huyên náo và xấu xa. nhưng đàn bà bị phong cùi trở thành trò tiêu khiển để giải trí cho kẻ khác, kẻ đến rồi đi nhiều, người lạ, nhưng có thể thể hiện những hình ảnh “tán tỉnh” nam tính. kề má như lá gió, cành có chim. gái mại dâm tiếp khách ngày đêm, không kể ngày đêm, ngày hay đêm, khách là ai, già hay trẻ, xấu hay đẹp, nhân phẩm, nhân cách, thứ mà họ đánh đổi chỉ là thú vui xác thịt và đồng tiền rẻ rúng nên không còn nhận ra. Tôi là ai mà trong đoạn trích để thể hiện hình ảnh một người khách du lịch, nguyễn du đã tinh tế đưa vào hai nhân vật có thật trong truyện, một là vị tổng tài nổi tiếng với bài ca ngất ngưởng kể chuyện mây mưa của nữ thần vu sơn cùng tiên quốc vương quốc, ám chỉ nam nữ khoái hoạt. thứ hai là trạch khanh, tên tương ma của ngươi, gảy phượng cầu phượng hoàng quyến rũ trac văn quan, một góa phụ tuyệt sắc giai nhân, cũng ám chỉ loại khách giàu có giỏi trăng hoa. gió. Như vậy, từ những ẩn dụ tinh tế qua hình thức điển cố, tác giả đã khéo léo tái hiện khung cảnh chốn lầu xanh nhuốm màu sắc dục, cuộc sống bẩn thỉu, hỗn độn và hoang đường của những đứa trẻ nơi đây. ở đó người phụ nữ trở thành một thú vui, một món đồ chơi cho những kẻ có tiền tiêu xài cho những trò tiêu khiển thô tục và tầm thường. Dù mặt đất xanh tươi đầy đèn và hoa, cuộc đời của một gái điếm luôn tăm tối, tủi nhục và đầy cay đắng.

còn bản thân kiều nữ, là một cô gái trẻ ở khuê các, biết trăng gió, tâm hồn thanh cao, đoan trang, tài sắc vẹn toàn, cô nghĩ mình xứng đáng có được cuộc sống giàu sang, cao cả. đánh giá cao và đánh giá cao. tuy nhiên, huyết mạch vốn dĩ “có tài, có học thì ghét nhau”, ai ngờ sóng gió lại đẩy cuộc sống ở nước ngoài vào một địa ngục trần gian, bẩn thỉu, thô bỉ cho đến tận cùng là lầu xanh. ở nơi ấy, kiều đã cố gắng hết sức chiến đấu, chống trả thậm chí cho đến chết, nhưng vẫn không thoát khỏi số phận tủi nhục, tủi nhục. rồi sau mỗi cuộc “vui vẻ”, nhìn lại thân hình tàn tạ của mình, ý thức lại tình trạng phệ của mình, chị không khỏi chạnh lòng.

“Khi tôi thức dậy sau rượu vào cuối ngày, tôi giật mình và cảm thấy có lỗi với bản thân”

hai câu thơ ấy khiến người ta chợt liên tưởng đến hai câu thơ lục bát “chén rượu hương đưa say tỉnh lại / Trăng tàn chưa vơi”, cũng là nỗi đau cho đàn bà, thật là chán. , ngậm ngùi cho cuộc đời tươi đẹp, uống rượu để tạm quên đi những đắng cay, nhưng khi tỉnh lại, nỗi đau ấy lại càng sắc và rõ hơn. Tuy nhiên, không giống như việc hồ ly hương say đến quên đời, bản thân nàng yêu kiều bị ép say, uống hết lần này đến lần khác với đủ loại khách, ngày này qua ngày khác, hiếm khi chơi rượu, khi cuộc vui đã tàn. , bạn đang đi. Anh chàng Việt kiều mới chợt giật mình, bàng hoàng nhìn xác chết mà thấy thương mình, xót xa cho linh hồn anh.

“khi sao rơi, trăng sao lác đác như hoa giữa đường. Mặt sao gió dày, thân bướm chán ong!”

nỗi đau của kiều càng được bộc lộ rõ ​​nét hơn trong những câu thơ tả nỗi niềm. gợi nhớ câu chuyện “sao gấm vóc dệt gấm” là gợi nhớ về cuộc sống êm đềm với màn rèm cửa ngày xưa, khi những Việt kiều còn sống dưới sự đùm bọc của cha mẹ, biết bao cơ cực. ? Tôi xin lỗi cho đến cuối cùng. Trái ngược hoàn toàn với những mộng mơ đẹp đẽ ngày xưa, Kiều giờ đây buộc phải đối mặt với cuộc sống cũng đầy rẫy những bức màn nhưng lại chìm đắm trong những tháng ngày ăn chơi trác táng, bán bụi bán hương cho những kẻ ăn chơi trác táng. bằng một nụ cười giả tạo để làm hài lòng những người bạn không quen biết. nhưng kiều thấy mình đáp lại câu nói “rải rác như hoa giữa đường”, vốn là một loài hoa mẫu đơn cao quý, thuần khiết, cuối cùng lại trở thành nơi ở của nhiều “ong bướm”, bị chà đạp, đạp đổ không thương tiếc, bỏ đi mà thôi. một vẻ ngoài rách rưới và bẩn thỉu. gương mặt e thẹn xấu hổ trước đây quạt nửa mặt hương khói ôm phòng, nay phải hàng ngày trổ tài nam bắc, để chiêm ngưỡng, bình phẩm, để được “thở gió bay sương. “. “ôm đàn ông như người tình, luồn cúi, đong đưa, thỏa mãn. Nghĩ đến mình, Thùy kiều chỉ biết thốt lên lời than thở cay đắng” sao ong bướm chán ong bướm quá “, đó là ý thức về thân phận rẻ rúng, tàn tạ của nàng. Từ đó, người đọc có thể dễ dàng hình dung ra cuộc đời tủi nhục, tủi nhục, đau đớn của cô gái tội nghiệp cả về thể xác lẫn tinh thần.

“Dù đang mưa cũng chẳng biết xuân là gì. Hỏi gió như hoa, nửa rèm tuyết níu kéo bốn bề trăng”

nhưng dẫu cuộc đời có chà đạp, đè bẹp cây liễu yếu đào tơ thì kiều vẫn mạnh mẽ, kiên cường, giữ được nét thanh cao, thuần khiết như đóa sen trắng trong đầm lầy “gần bùn mà vẫn chẳng hôi tanh mùi bùn. ” cho dù bốn phía lầu xanh “mây mưa”, nàng cũng không thèm để ý tới, những thú vui tầm thường đó cũng không chạm đến tâm hồn vốn đã tê dại từ lần đầu tiên bước chân vào đây. đối với người khác, cuộc vui thâu đêm suốt sáng là “thời thanh xuân”, nhưng đối với cô, những thứ đó chẳng đâu vào đâu, không nghiêm túc. gặp cảnh khách làng chơi muốn “gió như hoa bên ta”, muốn gần thịt mà lòng tê tái, có lẽ bao nhiêu đắng cay tủi nhục đã khiến nàng từ bỏ hoàn toàn, để Dù cuộc đời trôi giữa hư không, gió, hoa, tuyết, trăng sáng, thơ mộng nhưng ẩn chứa sự thô tục, tầm thường này.

phân tích nỗi đau của bạn – mẫu 2

trích đoạn nỗi đau của cô là trạng thái tâm hồn đáng thương và tủi nhục của người phụ nữ siêu phàm khi rơi vào hoàn cảnh tủi nhục và tủi nhục trên đầu bức tường và bắt đầu những ngày tháng làm gái điếm, chứng kiến ​​cảnh ăn chơi sa đọa và sa đọa. . , nhưng lại rơi nước mắt ngậm ngùi “đau cho phận đàn bà / chữ mệnh cũng là lời chung”.

Đoạn trích từ câu 1229 đến câu 1248, trong phần truyện lang thang ở nước ngoài. Bắt đầu từ khi cô học trò dẫn Kiều vào lầu xanh Tú Bà, Kiều mới biết mình bị lừa. Để trốn tránh số phận của một gái điếm khoái lạc, Kiều đã nhắm mắt định tự tử nhưng không chết. nhưng đã để lại hồ sơ hiện trường. đành chịu tủi nhục ra ngoài tạm lánh tường rồi sa vào những mưu mô của sở, trốn không thoát, bị dì ghẻ giam giữ, đánh đập dã man rồi lấy cớ ép ngoại nhận. khách.

“bao nhiêu đàn bướm bay lượn, say sưa và cười suốt đêm. đung đưa cành lá chim bay, sớm gửi ngọc tối tìm kiếp sống lâu dài. ”

Cảnh mở đầu là cảnh tòa nhà xanh hoang vu, hoàn toàn xa lạ, ngoài sức tưởng tượng của người phụ nữ ngoại quốc. với những trò “ong bướm, ong bướm”, đầy những lời thô tục thô tục, những hành động phù phiếm, giễu cợt của khách phố cùng với những sắc hồng đầy cám dỗ của gái điếm, như ong vờn bướm. không gian ngập tràn ánh nến đỏ hồng, “cười thâu đêm suốt sáng”, quyện với mùi rượu nồng nặc từ “cơn say cả tháng”, không kể ngày đêm, ồn ào, thư thái, náo nhiệt. . hình ảnh đôi nam nữ không quen biết “én” tựa vào nhau như “gió thoảng, cành chim”, và cảnh gái điếm ngày đêm tiếp khách, không cần biết ai là ai, vở diễn cứ thế diễn ra liên tục. không có điểm, nó dừng lại, đến nỗi họ quên mất mình là ai. Nguyễn Du đã rất tài tình khi đưa hai nhân vật trong văn học kinh điển là Trường Khanh và Tống Ngọc nổi tiếng giàu có, yêu hoa để giúp người đọc thấy được những môn ngoại mà mình thường yêu thích. Chỉ bằng vài câu thơ ngắn gọn, súc tích, tác giả đã miêu tả rõ nét cuộc sống phóng túng, phóng túng, đầy dục vọng và tủi nhục nơi lầu xanh, nơi coi phụ nữ là thú tiêu khiển, thỏa mãn, ăn chơi trác táng của những kẻ lắm tiền nhiều của. Chính trong câu thơ này, dưới con mắt quan sát của Kiều, cho thấy cô ấy có một ý thức cao cả về nhân phẩm cũng như thân phận của mình.

kiều diễm vốn được nguyễn du xây dựng là hình mẫu người phụ nữ lý tưởng, tài sắc vẹn toàn, nhưng tiếc rằng “chữ tài, phận đẹp thì phải ghét nhau”, một con người thanh cao, trong sáng như vậy, không. số phận lại đưa đẩy anh trong nỗi nhớ nhung, những gì tầm thường nhất. Những Việt kiều chiến đấu, chống lại số phận, không chịu làm gái điếm bẩn thỉu váy áo cho dân chơi, ở chị thể hiện đức tính cao quý của một đóa sen thanh khiết “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Nhưng chị Kiều bất lực trước hoàn cảnh của mình nên buộc phải chấp nhận sự thật và khóc cho chính mình.

“Khi tôi thức dậy sau rượu vào cuối ngày, tôi giật mình và cảm thấy có lỗi với bản thân”

kieu cố gắng quên đi nỗi đau và tủi nhục, trong men say, nhưng có ích gì khi canh tan nát, cơ thể kiệt quệ, thậm chí kieu phải “giật mình” mà “tủi thân”. “xa”. nhịp thơ trong đoạn thơ là nhịp 3/3 chậm rãi, nhịp nhàng, gợi tả cuộc sống tẻ nhạt, bất tận. khi sang câu thơ 2/2/2/2 nhanh hơn và kiều thức dậy trong bàng hoàng. , lấy nỗi đau từ trái tim, như xoắn tâm hồn.

những câu thơ sau là một kỉ niệm cay đắng, đau đớn của kiều khi so sánh kiếp trước nhung lụa thanh cao với thực tại tủi nhục nơi lầu xanh, ong bướm.

“khi sao rơi, trăng sao lác đác như hoa giữa đường. Mặt sao gió dày, thân bướm chán ong!”

Tôi nhớ khi xưa, khi còn là một cô nương đài các, tinh thông các kỳ thi hội họa, sống trong “gấm vóc gấm vóc”, là một minh châu, được cha mẹ yêu thương, nuông chiều, thân là ngọc ngà. không bị nhiễm một hạt bụi. nhưng hiện thực phũ phàng, kiều nữ được so sánh với thân phận “hoa tàn như hoa giữa đường”, một đóa mẫu đơn xinh đẹp giờ đã bị lầu xanh vùi dập không thương tiếc. Trước đây, anh không bao giờ phải ló mặt ra trước mặt đàn ông hay người lạ, nhưng bây giờ, “mặt sao che dấu sương gió”, anh không còn xấu hổ hay xấu hổ về phép tắc, phép tắc nữa, bởi vì ở nơi này. thật nực cười. Bản thân chị kiều cũng cảm thấy cơ thể mình không còn trong trắng nữa, đã “chán đời ong bướm” rồi, rẻ rúng quá rồi. thấy nàng kiều có một cuộc đời bất hạnh, tủi nhục về thể xác lẫn tủi hổ về tâm hồn, xót xa cho một thân phận tài hoa nhưng bất hạnh. Việc Nguyễn Du sử dụng những thành ngữ đan xen, đan cài càng làm tăng thêm sức biểu cảm, từng câu từng chữ như ghim vào lòng người đọc, thấm đượm niềm xót thương cho số phận người Việt Nam nghèo khổ ở nước ngoài.

<3

nhưng dù xã hội cố vùi dập nàng trong vũng bùn hôi thối, dù thân xác vướng bụi trần cuộc đời nhưng tâm hồn nàng vẫn thanh khiết, giữ nguyên bản chất của loài sen trắng. Việt kiều thờ ơ với mọi thú vui “mây mưa tần tảo”, chị không hưởng thụ thì còn gì sướng bằng? khi khách làng chơi muốn “gió như hoa sau”, cho thân tình mà giả tạo, phản cảm. Kiêu sững sờ, kiều không phản kháng, cũng không muốn phản kháng, bởi vì đau thương đã cướp đi linh hồn của hắn, kiều chỉ tồn tại, nó tồn tại giữa nơi phồn hoa nhất và cũng là thấp hèn nhất. phong cảnh tươi đẹp, hoa, tuyết và trăng đều ở đó, nhưng chúng không thể che đậy sự bẩn thỉu và đồi trụy của một nơi xa hoa.

hỏi lòng đã buồn rồi thì dù cảnh đẹp người ta có vui được không? chính vì vậy mà nguyễn du có câu thơ: “cảnh đâu mà buồn / Người buồn cũng vui?”. Tâm trạng sầu muộn của kiều như lan ra cảnh vật xung quanh, nơi đây cũng không thiếu những thú vui ăn chơi, thi cử, hội họa, cũng tao nhã và trớ trêu thay, nơi thì thô tục mà cũng có ánh trăng, dưới hoa là thế mà lòng người. của kiều bào không vui, có lẽ đó là nụ cười gượng gạo “vui là sướng, kẻo ế” nụ cười ở đây là nụ cười chua chát, mặn chát, đắng chát trên môi, chắc trái tim của hải ngoại đang khóc, có câu rằng. buồn quá không cười được, cười vì số phận cám dỗ, cười vì chán chê thân phận người phụ nữ đầy ngang trái và khổ ải của kiều nữ qua bài thơ này được nguyễn du thể hiện bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình càng cảm động và sâu lắng từng chữ, từng câu thơ cuối như một câu hỏi bâng khuâng “thương ai thế?”, kiều không ngờ có câu trả lời. Cô hỏi, vì ở nơi độc thân này, sẽ không ai hiểu được nỗi đau của cô.

phân tích nỗi đau của bạn – hiển thị 3

bài thơ đầy nỗi buồn nhưng không yếu đuối. từ bên trong tỏa ra ánh sáng của phẩm chất cao quý và bi kịch đó là bản cáo trạng mạnh mẽ chống lại tội ác của xã hội vô nhân đạo đã tích tụ quá nhiều đau khổ trong một kiếp người

Sau khi Thủy Kiều tuyên bố sẽ bán mình chuộc cha ra khỏi tù, cố vấn học đường đã dẫn anh đến gặp cô, giả vờ lấy chồng nước ngoài làm vợ lẽ. nhưng thực ra anh ấy đã mua nó cho nhà chứa của dì mình. Khi biết mình bị lừa, Thúy Kiều đã quyết liệt chống lại kế hoạch độc ác của mình. anh ta rút dao tự tử nhưng không chết. trong lúc mê man, thủy kiều thấy thần đập tiên hiện ra báo chưa thoát khỏi số đoạn trường, đành phải nghe tu ba thuyết phục tạm thời ở trên lầu ngăn cản. . sở giáo dục, tay sai của phu nhân bày mưu rủ cô bỏ trốn. Kiều ngoan ngoãn làm theo lời thì bị cô chú bắt quả tang, đánh đập rất dã man và ép phải tiếp khách.

đoạn trích từ câu 1229 đến câu 1248 của truyện Kiều diễn tả tâm trạng đau đớn, tủi nhục, cô đơn, tủi hờn, trách nhiệm và ý thức về thân phận đáng tiếc của nàng kiều ở chốn lầu xanh. .

cái đặc sắc của đoạn trích này là tác giả viết về hoàn cảnh và tâm trạng của nàng Thủy Kiều khi bị ép làm gái điếm để tiếp khách làng chơi. Nguyễn du phải đối mặt với hiện thực phũ phàng mà cái xã hội xấu xa đồn thổi đã đẩy nhân vật mà anh trân trọng, yêu thương đến nơi bình yên. làm thế nào để tiếp tục phản ánh sự thật mà không hạ thấp nhân vật. họ vẫn thể hiện phong thái cảm thông và thể hiện được nỗi đau khổ, xót xa của nhân vật. Nguyễn du phát huy sức mạnh của lối viết thông thường và nghệ thuật sử dụng ngôn từ thích hợp, chính xác để giải quyết tình thế khó xử này. nguyễn du miêu tả sinh động hình ảnh tiêu biểu của cuộc sống trong lầu xanh với những ước lệ tượng trưng:

bao nhiêu con bướm bay lượn, say sưa, rộn rã tiếng cười suốt đêm.

những câu chuyện ngụ ngôn như con bướm, con ong, lá gió, cành chim, những hình ảnh say rượu đầy tiếng cười suốt đêm, và cả những tác phẩm văn học kinh điển về tổng tài, thị phi, hai vị khách giàu có nổi tiếng đại diện cho cuộc sống và thân phận hỗn loạn, bẩn thỉu nhục của gái điếm chốn lầu xanh. Giữa khung cảnh ồn ào, náo nhiệt, nhàn nhã, yên tĩnh, dậy sớm và tăm tối ấy, nổi bật lên hình ảnh một hải ngoại cô đơn và buồn bã.

Tham khảo: Câu đầu và câu cuối của truyện kiều

nguyễn du tận dụng tối đa các hình thức đối xứng trong câu văn như bướm / ong, lá gió / cành chim để làm nổi bật nỗi đau, nỗi niềm của thủy chung và nỗi đau. thật tiếc cho người đọc.

Bốn câu thơ đầu vừa là bức tranh cuộc sống bẩn thỉu trong chuồng bò vừa là tiếng thở dài đầy ẩn ý của một cô gái tài sắc bị ép làm cung nữ. tác giả tiếc thương cho nàng tiểu kiều rơi vào vũng lầy, nơi nhân phẩm bị hủy hoại, nhưng cũng chính trong hoàn cảnh đó, nàng yêu kiều rất ý thức được phẩm giá cao quý của mình.

Thủy kiều là một cô gái được nguyễn du xây dựng để trở thành hình mẫu lý tưởng về vẻ đẹp và lòng nhân ái. khi anh ấy ở trong một tình huống xấu hổ mà anh ấy không bao giờ nghĩ có thể. thuy kieu cố gắng chiến đấu để được thả ra, nhưng càng chiến đấu cô càng bế tắc. nỗi đau “trần thế” đối với một con người máu xương, tuyết tinh như thủy chung như nhân lên gấp bội: bởi hơn ai hết, nàng không bao giờ chấp nhận cuộc đời sớm gửi ngọc, mưu cầu cuộc sống lâu dài. . vì vậy, khi thể hiện tâm trạng của nàng thú ở lầu xanh, nguyễn du đã dồn hết tình cảm tiếc thương vào ngòi bút.

nhà thơ đã thể hiện một cách chân thực tâm trạng buồn bã, xấu hổ của nàng Thúy Kiều khi đối diện với nỗi lòng của chính mình:

Khi tôi tỉnh táo, tôi cảm thấy lo lắng vào cuối ngày, tôi cảm thấy có lỗi với bản thân mình

XEM THÊM:  Kim Lân qua góc nhìn của người đương thời

sống trong viễn cảnh cả tháng say sưa, cười suốt đêm, chỉ khi tỉnh táo, cuối mùa mới có những giây phút hiếm hoi được sống thật với chính mình. Khi tất cả khách làng chơi ra về, trời đã rất khuya, chỉ còn mỗi mình Kiều ngồi trước ngọn đèn.

Câu 3/3 dường như gợi từng bước chậm rãi của thời gian. thời gian và không gian tĩnh lặng, nỗi cô đơn càng gợi thêm nỗi chua xót, xót xa trong lòng người con gái lênh đênh, lạc vào xứ lạ.

ở câu thơ thứ hai, nhịp điệu chuyển sang 2/2/2/2: giật mình / uất ức / xót xa cho chính mình / xót xa. hai chữ “giật mình” kết hợp với sự ngắt quãng đột ngột diễn tả trạng thái tâm hồn đang giật mình. từ “tôi” có âm điệu đơn điệu nhưng không gợi cảm giác nhẹ nhõm mà nặng trĩu vì được lặp lại đến ba lần trong câu thơ với nhịp điệu thổn thức, như tiếng nấc nghẹn ngào khi cố kìm nén tiếng khóc. >

thuy kieu bị sốc trước sự thay đổi khủng khiếp của số phận và cảm xúc thảm hại của cô vào lúc này. hai bài thơ tâm lý trên có thể coi là xuất sắc. nhịp điệu, âm thanh và điệp ngữ kết hợp hài hòa với thiên nhiên đã diễn tả chính xác tâm trạng nặng nề, u uất của nàng Thúy Kiều. trong sự tĩnh lặng của màn đêm, nỗi đau đó dường như hiện rõ, tạo thành một khối bằng xương bằng thịt. đọc hai câu thơ trên, ai cũng phải khóc nghẹn ngào.

nỗi đau của tôi là cảm xúc được bao hàm trong đoạn trích. Thủy kiều buộc phải rời xa cha mẹ, xa quê hương để bước lên chuyến xe định mệnh: vó ngựa, bánh xe ổ gà, đua xuống con đường đầy sương mù và không định trước. bà chấp nhận: Tôi phải nhắm mắt đưa chân, để xem con tôi quay đầu lại như thế nào, chứ không thể ngờ rằng nó lại rơi vào một cái hang châu chấu đầy rẫy những tên đồ tể vô liêm sỉ và đê hèn. cô đang sống trong cảnh “chân trời góc biển, không nơi nương tựa, không nơi nương tựa, không một ai vỗ về, an ủi, sẻ chia để xoa dịu nỗi đau cô đơn giữa những con quỷ mang mặt người nên cô cảm anh ấy đang yêu một lần nữa. Tôi rất xin lỗi!

nguyễn du không chỉ dừng lại ở mức “đọc” tâm trạng mê say, mà sâu xa hơn, nữ thi sĩ thực sự rung động trước nỗi khổ của mình, đồng thời truyền sự rung động mãnh liệt ấy vào trái tim, vào tâm trí người đọc. , tạo ra một sợi dây đồng ý và hòa hợp.

Thủy Kiêu cay đắng nghĩ đến sự đối lập khủng khiếp giữa quá khứ tươi đẹp, hạnh phúc và hiện thực tăm tối, khắc nghiệt:

Khi sao gấm vóc, nay sao lác đác như hoa giữa đường. mặt sao gió dày, thân sao bướm chán ong!

Anh nhớ lại cuộc sống cao quý và sang trọng khi ở nhà với cha mẹ mình trước khi thảm họa xảy ra và anh đã khóc than thân thể mình rơi vãi như hoa giữa đường. Những hình ảnh và từ ngữ đối lập diễn tả nỗi đau và sự xấu hổ của người Việt Nam ở nước ngoài. quá khứ trái ngược hẳn với hiện tại. quá khứ tươi đẹp chỉ được gợi lên qua một câu: khi sao thiền, hiện tại tăm tối nối tiếp nhau được nhắc đến trong nhiều câu thơ. Ngày xưa Kiều được yêu thương, cưng chiều bao nhiêu thì nay lại bị đánh đập dã man. sao là từ nghi vấn nhưng có tính chất cảm thán, cả về tân ngữ và hình thức điệp ngữ: khi sao, giờ sao, mặt sao, thân sao kết hợp với các thành ngữ tạo thành từ láy, các từ xé ra rồi đan chéo vào nhau như: sương gió dày đặc, cánh bướm buồn chán tạo nên một giọng thơ mà nỗi đau như thấm vào từng câu, từng chữ. đằng sau những ngôn từ và hình ảnh đẹp đẽ ấy là những nỗi uất hận khôn nguôi, những câu hỏi day dứt muốn vang tận trời xanh. trời xưa oan trái, trớ trêu thay! Thực ra, tạo hóa không nỡ lòng nào theo đuổi người con gái tài sắc vẹn toàn Thúy Kiều mà chính những thế lực tàn ác của xã hội đã dìm nàng xuống vũng bùn đen. Tuy nhiên, thái độ của anh Kiêu không chịu thua hiện tại vì anh cảm nhận sâu sắc nhân phẩm của mình và nỗi nhục của một người lương thiện bị đánh đập và hành hạ.

tác giả miêu tả tâm trạng của kiều ở chốn lầu xanh: dẫu mưa người ta biết thế nào là mùa xuân. giả như hoa trước gió, nửa màn tuyết che bốn phía trăng.

cảnh có đủ phong, hoa, tuyết, nguyệt, tượng trưng cho vẻ đẹp bốn mùa như: xuân có hoa; mùa hè lộng gió; trăng thu; mùa đông tuyết. nhưng trước những cảnh đẹp này, anh Kiều lại thờ ơ, vô cảm vì trái tim anh đã đóng băng vì quá đau khổ.

Ở lầu xanh cũng có đủ thứ thú vui như mừng, thi, thi, họa, nhưng đối với kiều, cảnh, người và những thú vui ấy giờ chẳng còn ý nghĩa gì đối với nàng.

phân tích nỗi đau của tôi – mẫu 4

Tôi ngạc nhiên, tôi cảm thấy có lỗi với bản thân. khi thì sao gấm vóc, nay sao lác đác như hoa giữa đường. mặt sao gió dày, thân bướm chán ong!

chủ nhân của giấc mộng liên hoa đã giới thiệu khái quát về xuất thân của thủy kiều: “khi có tình, có thơ, người như chúc ngọc; khi duyên nợ biển thề vàng; khi đất nổi ba đào. cửa tán; khi lầu xanh, khi tía rừng, trần gian lại còn tưởng chân chồn; khi câu hát, khi chen vào mùi kinh nghiệm, tê tái đầu lưỡi … ”. Thúy Kiều đã trải qua hầu hết những đau khổ đau đớn nhất của người phụ nữ trong thời kỳ phong kiến. đau khổ nhưng luôn ý thức về “cuối đời” của chính mình, rơi xuống đất xanh, cảm thấy tiếc cho số phận của mình ở nước ngoài nhưng cũng luôn ý thức về nhân phẩm. điều đó góp phần tạo nên giá trị nhân đạo to lớn và sâu sắc cho tác phẩm.

Số phận và bi kịch của nhân vật thái giám chi phối toàn bộ nội dung tác phẩm. nhan sắc “nghiêng nước, nghiêng thành”, tài năng âm nhạc tuyệt vời, tài thi ca tài tình không cưỡng lại hoàn cảnh. rơi vào bẫy của tú bà buộc phải tiếp khách thị phi:

biết bao đàn bướm mải miết với bao tháng ngày rộn rã tiếng cười suốt đêm, nâng đỡ lá, gió, cành, chim sớm gửi ngọc tối kiếm tìm kiếp sống lâu dài

nguyễn du đã sử dụng bút pháp ước lệ kết hợp với bút pháp đối xứng, đan chéo để diễn tả một hiện thực đáng buồn, thân phận tủi nhục của một cô gái điếm, đồng thời duy trì một bức chân dung đẹp đẽ của một cô gái điếm. tính cách thủy chung, vì vậy thể hiện thái độ thân thiện và kính trọng đối với nhân vật của mình.

Thân phận của cô gái ở nước ngoài bị cuộc đời xanh cuốn trôi, rơi xuống đầy tưởng chừng chìm trong vũng bùn mà không thể ngóc đầu lên được. nhưng nỗi đau, sự tủi thân, ý thức về nhân phẩm của cô ấy khiến chúng tôi yêu cô ấy hơn, trân trọng cô ấy hơn. lắng nghe những suy nghĩ của anh ấy sau “cuộc vui”, “tiếng cười”:

Khi thức dậy vào cuối đêm, tôi giật mình và cảm thấy có lỗi với bản thân.

vẫn là chốn lầu xanh của cô nương, nhưng thời gian đã “tàn canh” – đêm khuya, khoảnh khắc quý giá hiếm hoi để người ta đối diện với lòng mình, trở về với con người thật của mình. “Tôi giật mình mà thấy thương mình”, ba chữ “tôi” trong một dòng gợi lên tất cả nỗi cô đơn của hiện trạng. “giật mình” như một nỗi sợ hãi, một câu cảm thán đau đớn. “giật mình” vì chán ghét cảnh sống cơ cực trong lầu xanh. “ngỡ ngàng” trước chính mình, một cô gái trẻ vốn sống trong cảnh “dệt gấm vóc” nay lại rơi vào cảnh “ong bướm chán chường”. “bàng hoàng” hay “bàng hoàng”, vì tấm thân “giữ vàng, giữ ngọc” cho kim trong nay đã phải để cho dân làng chơi bời, dằn vặt. vì thế bốn chữ “lại yêu em” chìm vào trong, giọng thơ đầy cô đơn, buồn tủi. bốn câu hỏi liên tiếp là dằn vặt, tự đau và “tủi thân”:

Khi sao gấm vóc, nay sao lác đác như hoa giữa đường. mặt sao gió dày, thân sao bướm chán ong!

Trong bốn câu đầu, chỉ có câu đầu nói về quá khứ êm đềm, ba câu liên tiếp nói về hiện thực phũ phàng. điều đó tạo cảm giác rằng hiện tại đè nặng, chôn vùi quá khứ. bốn từ “ngôi sao” được lặp đi lặp lại: “tại sao”, “vào lúc nào”, “mặt sao”, “thân sao” là những câu hỏi có âm bội mạnh thể hiện sự đau đớn tột cùng trước sự dày vò của địa ngục. lời bài hát vừa tức giận, vừa than thở, đồng thời buồn đến nghẹt thở.

Lời tự bạch của Thủy Kiều có ý nghĩa sâu sắc về mặt ý thức tự giác của mỗi con người trong lịch sử văn học Việt Nam thời trung đại. phụ nữ thời xưa được dạy với tinh thần cam chịu, nhẫn nại và tận tụy. khi con người biết “tự sợ, thương mình”, không còn nhẫn nhục, cam chịu mà có ý thức, nhân cách cao, ý thức được quyền sống của mình.

Lòng thương xót là một chủ đề phổ biến trong văn học Việt Nam cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ thứ 9 (cung oán ngâm khúc, ngâm khúc chinh phục, thơ hò hét, …). Nguyễn du là người viết về cảm hứng này một cách sâu sắc nhất, sâu sắc nhất. lòng tự ái là một phản ứng đối với thực tế về danh tính của một người. điều đó cho thấy rằng con người không bị diệt vong, không bị cuốn trôi, không bị hủy diệt. giữa một tòa lầu xanh bẩn thỉu, kiều tách biệt như điểm sáng tâm hồn. đó là lý do bạn hải, kim trong, nguyễn và nhiều thế hệ độc giả đánh giá cao.

phân tích một đoạn trích trong nỗi đau của anh ấy – mẫu 5

Đại thi hào Nguyễn Du đã viết nên một kiệt tác truyện kiều như một viên ngọc sáng trong nền văn học Việt Nam. lật từng trang truyện ở nước ngoài cũng giống như từng chặng đường đời của một cô gái “hồng nhan bạc mệnh” chịu nhiều đau thương, mất mát. câu nói “nỗi đau của tôi” là câu nói bi thảm nhất về người phụ nữ ở nước ngoài khiến người đọc không khỏi xót xa.

“Nỗi đau của tôi” kể về câu chuyện nhiều ngày đau khổ và đầy nước mắt của Thủy Kiều khi cuộc đời của anh bị đẩy vào chốn lầu xanh và bị chính tay của người phụ nữ ghê tởm đè xuống. ở đây bắt đầu cuộc sống bẩn thỉu và đáng xấu hổ của thủy kiều. nguyễn du đau lòng khi kể lại từng trang cuộc đời của nàng Kiều, câu mở đầu như vén bức màn đen tối của cuộc đời nàng Kiều trong những ngày tủi hổ:

nhiều đàn bướm chập chờn, rộn rã tiếng cười suốt đêm, đung đưa lá, gió, cành và những chú chim sớm mang ngọc tối đi tìm cuộc sống lâu dài

Sử dụng những hình ảnh ước lệ như “đàn bướm bay lượn”, “vui vẻ”, “cười suốt đêm … khung cảnh nhộn nhịp của đàn ong bướm trong màu xanh ấy trên cao hiện ra trước mắt người đọc, nơi người dân mang hàng đến buôn bán và buôn bán để lấy thú vui xa xỉ, cảnh làng chơi với những nét chữ ngọc và long khánh càng cảm thấy sống động hơn cuộc sống nơi đây, cô gái có số phận gắn bó với nơi đây luôn ẩn chứa một nỗi buồn mà người đời không biết:

khi tôi tỉnh táo khi thức dậy, tôi cảm thấy có lỗi với bản thân mình

Anh uống rượu để xoa dịu nỗi đau, để linh hồn anh có thể siêu thoát khỏi nơi này. rượu về khuya mới “giật mình” rồi “tủi thân”. Phép “chính mình” của Nguyễn du đã gieo vào lòng người niềm tiếc thương, xót xa cho số phận của một cô gái chân dài, nhút nhát phải sống dựa vào người bệnh hủi.

Những câu sau đây là những năm mà cơ thể người nước ngoài phải chịu đựng sự bẩn thỉu và tuyệt vọng:

khi sao xuống, sao lác đác như hoa giữa đường, sao gió dày, bướm chán ong

số mệnh đó không được ai yêu thương nên Thủy kiều đành ôm nỗi bi thương vào lòng mà chỉ biết khóc. Nguyễn du đã lấy hình ảnh “bông hoa héo” để nói lên cuộc đời bị áp bức, hành hạ của một cô gái mong manh. cô gái đẹp như một bông hoa đang nở rộ, nhưng những cánh hoa bị chà đạp và héo úa không thương tiếc. Qua đây, tác giả cũng đã phê phán một xã hội bất công, một xã hội còn quá nhiều định kiến, chỉ toàn những cái xấu không cho người khác một con đường sống.

thuy kieu tuyệt vọng đến mức tưởng như chết lặng:

xin gió như hoa kên kên, nửa màn tuyết giăng trăng bốn phía, sân khấu chẳng thấy buồn, người buồn, cảnh chẳng vui bao giờ.

giữa chốn lầu xanh, nàng dùng thơ, tranh và đàn làm bạn để không cảm thấy cô đơn, lạc lõng. nhưng dù vậy lòng cô vẫn không khỏi u uất “người buồn có bao giờ vui đâu” không gian nỗi buồn vẫn bao trùm lấy cô khiến nỗi buồn gieo vào lòng càng thêm buồn.

nguyen du viết rằng nàng kiều tuy cố gắng “phấn đấu” để sống, nhưng cũng chết, đây thực sự là một đoạn văn đáng lo ngại nói lên một cuộc đời vất vả:

vui là vui để chẳng ai biết tiếng sét ái tình với ai

sau đó, chỉ với vài câu thơ, nhưng nguyễn du như kìm nén mọi cảm xúc để xót xa cho thân phận của người Việt kiều bạc mệnh. đây là nhân vật đã lấy nhiều nước mắt cho cả tác giả và người đọc.

vẫn là chủ đề quen thuộc vẫn là số phận nhỏ bé của người phụ nữ, nhưng với nguyễn du, ông đã dùng ngòi bút của mình để viết nên bài thơ như một lời tâm sự cảm động và sâu sắc. Dường như hình ảnh thùy mị hiện thân của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa được khắc họa rất tinh tế. lòng trắc ẩn là cơ sở của lòng trắc ẩn đối với người khác, anh đồng cảm với cuộc sống của chính mình và đồng cảm với người xa xứ sống ở nơi bụi bặm đầy những lưỡi dao cứa vào trái tim của cô.

đoạn trích “nỗi đau của tôi” đầy bi kịch, là một chuỗi hành trình kể lại từng chút về cuộc đời của Thủy Kiều và lên án cái xã hội xấu xa đã tích tụ quá nhiều đau khổ trong một kiếp người.

phân tích một đoạn trích trong nỗi đau của anh ấy – mẫu 6

Trong văn học Việt Nam, đặc biệt là văn học trung đại, nhiều tác giả nhắc đến số phận người phụ nữ: Hồ Xuân Hương, Huyện Thanh Quan, Nguyễn Du, Nguyễn Du, v.v … nhưng nổi bật nhất là Nguyễn Du và kiệt tác. “truyện kiều”. vở kịch đã khắc họa rõ nét thân phận nhỏ bé đáng thương của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa. Đoạn trích “nỗi đau của em” là một trong những phân đoạn thể hiện sâu sắc nhất cuộc đời đầy đau khổ của người phụ nữ Việt kiều tài sắc vẹn toàn.

kể từ khi gia đình gặp nạn, anh phải bán mình chuộc cha, trả lại tình thương cho người anh thủy chung, kiều đã 15 năm tha hương, trong 15 năm đó, kiều gặp báo gian nhưng lần cô lừa đau nhất có lẽ là lần cô lừa mã sinh viên bán vào lầu xanh. đó là bước ngoặt khiến cuộc sống ở nước ngoài rẽ sang một hướng khác. rơi vào tay một cung nữ, kiều tự tử nhưng không thành. ở dưới lầu, kiều lại mắc vào bẫy của chu khanh, bị cô chú đánh đập. Sau đó là những tháng ngày tủi nhục của người Việt Nam ở nước ngoài trong vai gái điếm: một cô gái điếm mang thân xác ra mua vui cho những kẻ lắm tiền nhiều của. những ngày ở lầu xanh là những ngày anh buồn vô cùng, tâm trạng rối như tơ vò khi nghĩ về thân phận và nỗi tủi nhục của đời mình. ở đầu đoạn trích, nguyễn du tả cảnh ăn chơi trác táng nơi lầu xanh:

“mặt đất xanh mới hé đào cành treo ngọc, lòng người càng cao. Bao đàn bướm bay say đắm tháng ngày cười suốt đêm, cành lá lay động chim bay sớm gửi ngọc tối đến. tìm một cuộc sống lâu dài ”

cơn say, tiếng cười, cảnh rước kiệu, … tất cả những cuộc vui kéo dài cả năm suốt tháng. Nguyễn Du đã sử dụng nghệ thuật thư pháp truyền thống kết hợp với bút pháp đối xứng và đan chéo để thể hiện hiện thực đau buồn và thân phận tủi nhục của cô gái điếm đồng thời lưu giữ bức chân dung đẹp đẽ của nhân vật kiều nữ, thể hiện thái độ trân trọng nhân vật. hắn cam chịu, chìm trong bùn lầy không ngóc đầu lên được. nhưng nỗi đau của cô, sự tủi thân, ý thức về nhân phẩm của cô khiến chúng ta yêu cô hơn, trân trọng cô hơn. sau khi chơi thâu đêm suốt sáng, Kiêu bỗng “khởi động”, thấy thương cho thân phận của mình:

“Khi thức dậy vào cuối đêm, tôi giật mình và cảm thấy có lỗi với bản thân.”

vẫn là không gian xanh của tiểu thư, nhưng thời gian đã “tắt ngóm” – đêm khuya, khoảnh khắc quý giá hiếm hoi để tôi đối diện với trái tim mình và trở về với con người thật của mình. tỉnh táo, canh cuối là lúc con người ta sống có tâm hơn, ý thức được hành động của mình, ý thức được những đắng cay cay đắng của chính mình. và một khi cô ý thức được hành động của mình, thì đó cũng là lúc phẩm giá của một con người nổi lên, phẩm giá và lòng tốt của người phụ nữ hải ngoại. “Tôi giật mình mà thấy thương mình”, ba chữ “tôi” trong một dòng gợi lên tất cả nỗi cô đơn của hiện trạng. “giật mình” như một nỗi sợ hãi, một câu cảm thán đau đớn. “giật mình” vì buồn bực với hoàn cảnh sống hiện tại. “giật mình” với chính mình, một cô gái trẻ nay rơi vào cảnh “ong bướm chán đời”, thân ngọc cành vàng giờ phải để mặc cho dân làng chơi bời dằn vặt. vì thế bốn chữ “lại yêu ta” chìm vào trong, giọng thơ đầy cô đơn, buồn tủi. bốn câu hỏi liên tiếp là dằn vặt, tự đau và tự “tủi thân”:

Khi sao gấm vóc, nay sao lác đác như hoa giữa đường. mặt sao gió dày, thân sao bướm chán ong!

Trong bốn câu đầu, chỉ có câu đầu nói về quá khứ êm đềm, ba câu liên tiếp nói về hiện thực phũ phàng. điều đó tạo cảm giác rằng hiện tại đè nặng, chôn vùi quá khứ. bốn từ “ngôi sao” được lặp đi lặp lại: “tại sao”, “vào lúc nào”, “mặt sao”, “thân sao” là những câu hỏi có âm bội mạnh thể hiện sự đau đớn tột cùng trước sự dày vò của địa ngục. lời bài hát vừa tức tưởi, vừa uất hận, lại vừa buồn đến nghẹt thở. một sự xót xa, bất ngờ, day dứt, và ẩn sau đó là sự tủi thân buồn vui lẫn lộn, mà trước đây là cuộc sống êm đềm hạnh phúc, là người sum vầy, thanh khiết, ngọt ngào, thơm ngát … và bây giờ chẳng khác gì một đóa hoa rải rác. , bị chặt giữa đường, được cắt từ một cành cây bị chặt gốc. một cuộc đời nghiệt ngã, một cuộc đời đầy bi kịch với nạn mua bán hành hạ:

khi những ngôi sao rơi xuống, những ngôi sao trải dài như những bông hoa giữa đường

Nó không chỉ là một so sánh ở đây. hai chữ sao ở câu trước, câu sau tạo nên sự khác biệt, một nhân vật trở thành hai nhân vật, hai bản sắc. khi nào, tại sao, tại sao bây giờ, tại sao hai khoảng thời gian khác nhau này lại tạo nên nỗi đau đớn chua xót vô tận:

mặt trăng sao gió dày, thân bướm tàn tạ.

Tham khảo: Văn mẫu lớp 10 Tập 2: Phân tích đoạn trích Trao duyên trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Biểu hiện hiện tại là dày dặn, đầy gió và buồn tẻ. nói đến khuôn mặt là nói đến linh hồn, nhưng bây giờ khuôn mặt trống rỗng. nàng nhớ lại hành vi quá khứ, cay đắng tủi nhục, chỉ khi chết linh hồn nàng mới có thể sống ở chốn lầu xanh này, mà chỉ có thể quên đi những gì đã từng êm đềm tốt đẹp một thời đã bị rèm che. sẽ có thể tồn tại trong xã hội này. vì vậy, sống trong cái xấu, nhận thức được cái xấu chứng tỏ người Việt Nam ở nước ngoài luôn hướng về cái tốt. trốn chạy thực tế không có khả năng trở lại thực tế. Nguyễn Du miêu tả cảnh người Việt Nam sống ở nước ngoài:

“gió như hoa vạn tuế, nửa màn tuyết bốn mặt trăng. Không có cảnh nào không buồn, người buồn chẳng vui bao giờ. Xin câu thơ trên trăng dưới hoa.” . Niềm vui là niềm vui, để không ai quan tâm đến âm thanh đó. ”

môi trường thiên nhiên nơi những người xa xứ sống xa hoa, tươi đẹp có đủ gió, tuyết và hoa trăng. nơi Việt kiều sinh sống, gió thổi mạnh, hoa nở, trăng thu sáng, tuyết rơi. cảnh đẹp bốn mùa đều hội tụ về đây. thanh cũng nhan nhản những thú vui tao nhã như tổ chức kỳ thi vẽ tranh. những thú vui đó tô điểm cho bức tranh một cách sinh động nhất. Nhìn từ bên ngoài tôi đã nghĩ đây là một nơi trong truyện cổ tích. Tài năng của Nguyễn Du thể hiện ở việc dùng cảnh để nói lên nội tâm của con người.

<3

kiều gần đến sắc đẹp nhưng không được hưởng thụ. sống vui mà không hưởng được niềm vui vì “kẻ buồn chẳng bao giờ vui”. tâm trạng con người chi phối cảnh vật. bằng sự đồng cảm, bằng tài năng diệu kì, nguyễn du đã viết nên hai câu thơ rất hay miêu tả mối quan hệ giữa cảnh và tình. Nỗi tủi thân của Thúy Kiều có ý nghĩa sâu sắc về mặt ý thức tự giác của con người cá nhân trong lịch sử văn học Việt Nam thời trung đại. phụ nữ thời xưa được dạy với tinh thần cam chịu, nhẫn nại và tận tụy. khi con người biết “tự sợ, thương mình”, không còn nhẫn nhục, cam chịu mà có ý thức, nhân cách cao, ý thức được quyền sống của mình.

qua đoạn trích miêu tả kiều tự ái, nguyễn du đã đặc biệt thành công trong việc miêu tả tâm trạng của kiều. thiên nhiên và con người hòa làm một, hòa quyện với tình yêu, thành công của nguyễn du là do tác giả đã vận dụng sự hiểu biết của mình về cuộc sống vào việc xây dựng và khám phá nội tâm nhân vật như một nghệ thuật kể chuyện, lựa chọn ngôn từ một cách chính xác. và tạo ra những hình ảnh phù hợp với hoàn cảnh. trong việc xây dựng nhân vật thủy chung, nguyễn du đã thể hiện sự đồng cảm sâu sắc đối với nhân vật và qua đó tác giả cũng lên án và phê phán xã hội sâu sắc.

XEM THÊM:  Văn học Việt Nam thời Lê sơ

phân tích đoạn trích đau buồn của tôi – mẫu 7

“Nỗi lòng mình” (truyện kiều) là đoạn trích thể hiện rõ nét tài năng nghệ thuật độc đáo, tầm nhìn vượt thời gian và đặc biệt là tinh thần nhân đạo mới mẻ của đại thi hào Nguyễn Du. đoạn trích chỉ vỏn vẹn hai mươi câu, từ dòng 1229 đến dòng 1248, thể hiện tâm trạng đau đớn, tủi nhục, cô đơn, tủi thân và trách nhiệm và cảm nhận sâu sắc về thân phận thê lương của nàng thủy chung trong lầu xanh.

kể từ khi gia đình gặp tai nạn, anh phải bán mình chuộc cha, trả lại tình cảm cho người em thủy chung, kiều đã 15 năm lưu lạc, trong 15 năm đó, kiều đã không ít lần gặp phải sự lừa lọc. việt kiều bị lừa đau đớn nhất có lẽ là lần bị mã sinh viên lừa bán mình vào lầu xanh. nó là bước ngoặt phá vỡ thủy sinh và rẽ sang một hướng khác. rơi vào tay một tú bà, kiều rút dao định tự tử nhưng bất thành.

Trên tầng cao nhất, kiều nữ lại rơi vào bẫy của chu khanh và bị chú của cô đánh tới tấp vào người. tiếp đó là những tháng ngày tủi nhục của cô khi làm gái điếm – một cô gái điếm, đem thân mình ngọc ngà ra để mua vui cho những kẻ có túi rủng rỉnh. những ngày ở lầu xanh là những ngày chàng vô cùng đau buồn, tâm trạng rối như tơ vò khi nghĩ về thân phận, nỗi tủi nhục của đời mình. đoạn trích có kết cấu khá logic với những diễn biến tâm trạng, trớ trêu của một mảnh đời bất hạnh đang nghe những lời độc thoại nội tâm đau đớn: “khi tỉnh táo … mùa xuân là gì?” nó cũng là thời điểm mở đầu cho một loạt các cuộc trò chuyện kết nối và phân tán. Kiều nghĩ về thân phận của mình để rồi “mình lại thấy thương mình” và Kiều thấy thương mình. đối với cô, hiện tại giống như một giấc mơ cay đắng so với quá khứ. mở đầu phân đoạn, nỗi đau của nàng là tâm trạng buồn tủi, tủi hổ mà nàng thùy kiều phải trải qua trong chốn lầu xanh của mẹ chồng:

“bao đàn bướm bay lượn, say sưa tiếng cười suốt đêm. lá lay động, gió bay, cành chim sớm gửi ngọc tối tìm đường đời”

Bốn câu đầu của đoạn trích đã thể hiện rõ hình ảnh nếp sống nhếch nhác, nhếch nhác và thân phận tủi nhục của một cô gái điếm chốn lầu xanh. Nguyễn Du đã miêu tả sinh động hình ảnh cuộc sống nơi lầu xanh bằng những ước lệ tượng trưng. trong tòa lầu xanh ấy, anh phải tiếp khách “chiêu đãi” nhiều người đến nỗi anh không thể nhớ hay đếm được, có điều là cái kiểu tiếp đãi khách làng chơi hàng ngày của anh vẫn tiếp tục “thâu đêm, ngóng trông”. những lời nói đó đã cho chúng ta thấy được sự nhộn nhịp của tòa nhà xanh, nơi người phụ nữ có thể kiếm sống.

với những hình ảnh ẩn dụ: bay bướm, say sưa suốt tháng, tiếng cười suốt đêm ”và những câu chuyện kinh điển:“ lá gió cành chim ”,“ tông ngọc, long khánh ”- chỉ loại khách làng chơi, nguyễn du, cho thấy hoàn cảnh thủy kiều tuy rằng ở lầu xanh, bề ngoài tao nhã tao nhã, nhưng thực tế lại đơn giản là giả dối, mỗi ngày kiều kiều đều phải làm công việc bẩn thỉu, nhận đủ mọi dịch vụ cần ai. đến chung vui.điều này cho ta thấy rõ hơn về sự bất hạnh và trớ trêu của thủy kiều.Thư pháp thông thường giúp nguyễn du không tránh khỏi số phận vương giả mà vẫn giữ được chân dung đẹp đẽ của mình. Qua đó ta thấy được sự trân trọng và cảm thông của tác giả đối với nhân vật.

Anh tái hiện hoàn cảnh của Thủy kiều với những nét trái ngược hoàn toàn: một bên là nước mắt của Thủy kiều – một bên là cơn say, tiếng cười không ngớt. Như vậy, ở bốn câu thơ đầu, dù không được miêu tả trực tiếp nhưng người đọc vẫn có thể thấy nàng Kiều đang bị cuốn vào vòng xoáy vô hình, bị ép vào cuộc sống bẩn thỉu trong nhà chứa. hiện thực phũ phàng mà nhân vật phải trải qua, để lộ thân phận nhục nhã của gái điếm. nguyễn du đã tô điểm thêm cho khung cảnh ấy một thứ ngôn ngữ ước lệ rất tài tình: ước lệ theo thành ngữ bình dân, ước lệ theo truyền thuyết, làm cho ký ức về cuộc đời đau thương của kiều nữ thêm thanh tao … bởi chỉ một đoạn hồi tưởng mới thể hiện hết được đời sống nội tâm chân thực của nhân vật, thể hiện chân thực nỗi đau, làm nổi bật nhân phẩm và nỗi đau khổ bất hạnh của nhân vật. đằng sau những câu thơ đó là sự đồng cảm và trân trọng mà tác giả dành cho thủy kiều.

Bốn câu thơ đầu trình bày một tình huống đầy xúc động. trên lầu xanh có rất nhiều cung nữ, bọn họ có thể bình tĩnh coi việc làm của nàng là chuyện hết sức bình thường, trớ trêu thay nàng lại có nhân phẩm cao đẹp như vậy, tâm hồn trong sáng, là hoa của cảnh đời. yên bề gia thất ”anh bỗng bị ném xuống bùn, hai câu sau kể về tâm trạng của kiều trong những tháng ngày tủi nhục, bị cưỡng bức, dằn vặt mà kiều đã phải chịu đựng:

“Khi tỉnh táo, cuối ngày, tôi cảm thấy lo lắng và cảm thấy có lỗi với bản thân mình”

ở chốn lầu xanh đầy “men say tiếng cười”, chỉ có “khi tỉnh táo cuối vụ” kiều mới có được giây phút hiếm hoi được sống thật với chính mình và cũng là hoàn cảnh tỉnh táo nhất trong thế giới với con người của mình. thời gian và không gian im lặng gợi nỗi buồn man mác. nhịp thơ thay đổi giữa hai khổ thơ từ 3/3 đến 2/4/2. hai từ “giật mình” kết hợp với cách ngắt nhịp ấy đã nói lên sự thay đổi đột ngột của tâm hồn siêu thoát. cô bị sốc và đau buồn trước thực tế phũ phàng và cô đơn mà chỉ có mình cô thấy thương cho chính mình, đau cho số phận bi thảm lâu dài của chính mình.

giật mình không chỉ là hành động bên ngoài của nhân vật khi có tác động đột ngột từ ngoại cảnh. đó là một sự rung động của cảm xúc nội tâm mà nếu không có cô ấy, cô ấy sẽ giống như tất cả những cô gái khác trong quán bar dành cho phụ nữ. Kiều giật mình nhận ra thân phận và nhân phẩm bị hủy hoại thảm hại ở chốn lầu xanh, nỗi cô đơn, bơ vơ trước bao nhiêu tệ nạn, cạm bẫy đang rình rập quanh mình mà mình không thể nào cưỡng lại được. điệp ngữ “tôi” được lặp lại ba lần trong một câu thơ như một tiếng nấc nghẹn ngào, tha thiết của con người thủy chung ý thức về nhân phẩm, về nhân cách, về quyền sống, cũng là lương tâm và lẽ sống của bản thân. câu chuyện mà nguyen du muốn gửi gắm đến độc giả. cho hai câu trên với nhịp thơ trầm bổng, những dòng sau là những kỉ niệm dội về, những kỉ niệm tươi sáng va chạm với hiện thực đen tối và đáng nguyền rủa:

“Khi sao rơi, sao bay như hoa giữa đường, sao gió dày, bướm chán ong”

một cô gái đầy tài năng, tốt bụng và đoan trang. một cô gái nhà Nho giờ trở thành bông hoa rải rác. sự thay đổi quá nhanh chóng khiến ngay cả Việt kiều cũng phải sửng sốt và ngạc nhiên. Tương phản như một công cụ nghệ thuật chủ yếu xuyên suốt đoạn trích và đặc biệt ở hai câu này càng tăng thêm giá trị biểu cảm. tạo nên sự so sánh đối lập giữa hai nhịp sống, hai thời điểm, hai cung bậc cảm xúc. các cặp từ đối lập về thời gian: “khi các vì sao / giờ của các vì sao” tạo ra một cảm giác thay đổi đột ngột trong một khoảng thời gian không xác định. đó là lý do tại sao vết thương của chị Kiều cứ đau nhức, cứ như hằn sâu vào nỗi đau và sự tê tái của chị Kiều.

quá khứ dường như đối lập gay gắt với thực tại, khi kiều nữ nhớ lại những năm tháng “rèm pha mềm mỏng”, ngay lập tức hiện thực khắc nghiệt lại hiện ra rõ ràng hơn, vì “gió gấm” thể hiện một quá khứ yên bình và êm ả trong tương phản rõ rệt. . đến từ “biến mất” trong câu thơ nói lên hiện tại như hiện thực phũ phàng che dấu chôn vùi quá khứ êm đềm. phép so sánh “như hoa giữa đường” càng làm nổi bật sự đối lập hoàn toàn giữa quá khứ và hiện thực, giữa cá nhân và hoàn cảnh. Những cụm từ “ong bướm chán ong”, “sương gió dày đặc” là nét sáng tạo trong cách dùng từ của Nguyễn Du, nhấn mạnh sự so sánh theo mức độ tiến triển, cho ta thấy những va chạm, chà đạp mà kiều bào phải chịu đựng. Những câu hỏi tu từ ở đây được Nguyễn Du sử dụng để làm rõ nỗi đau, nỗi tủi nhục của Kiều trước hiện thực phũ phàng, tàn khốc. hai câu thơ ám ảnh bởi tiếng thở dài tuyệt vọng của một cô gái tài sắc hơn người, khát khao hạnh phúc nhưng giờ đã mệt mỏi vì đủ thứ “:

<3

sống trong tòa nhà xanh cả ngày phải tiếp đãi người khác hành hạ bản thân, cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày chắc chắn ai cũng sẽ cảm thấy nhàm chán, muốn bỏ bê mọi thứ và cả kiều nữa. sự đối lập giữa người – khách phố (số nhiều) và mình – kiều (số ít) như muốn nói lên nỗi cô đơn của mình. từ “xuân” ở đây có nghĩa là niềm vui được hưởng hạnh phúc lứa đôi, nhưng với thủy chung sống làm vợ ở đâu cũng chẳng có mùa xuân, trong đó chỉ thấy tủi nhục, cô đơn, lẻ loi của cuộc đời. của một người hầu tòa. từ ” váy ” ở đây ám chỉ sự bất lực, bất chấp tất cả, muốn đi đâu thì làm, nỗi day dứt nặng nề của thủy chung nhưng không thể làm được.

“xin gió như kên kên, nửa màn tuyết giăng trăng bốn phía, sân khấu chẳng thấy buồn, người buồn, cảnh chẳng vui bao giờ. không ai quan tâm. ”

>

một hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp hiện ra, có vạn vật: phong – hoa – tuyết – nguyệt, cảnh đẹp bốn mùa hội tụ về đây, gió xuân thổi qua, mùa hạ hoa đua nhau khoe sắc, trăng sáng mùa thu, mùa đông. tuyết phủ kín cả một tầng, tất cả đều rất thật, rất sống động như vẽ nên một bức tranh muôn màu, âm thanh của lầu xanh, và trong đó có đủ thứ thú vui của con người: cầm – lạ – tranh – tranh làm cho bức tranh càng thêm sinh động, sống động. hơn bao giờ hết, nhưng để làm nổi lên những khung cảnh thiên nhiên đẹp đẽ, tao nhã và thơ mộng này chẳng khác gì sự nhạo báng, trớ trêu và cay đắng. bởi dù có ngụy trang đến đâu cũng không thể che giấu được bản chất bẩn thỉu, bẩn thỉu của cuộc chiến chống nạn buôn người. Đoạn thơ đồng thời tập trung vào tâm trạng của người Việt Nam ở nước ngoài: Kiều luôn phải tách ra làm hai nửa: kẻ giả tạo vui vẻ ngoài mặt, kẻ thật sống dở khóc dở cười cuối ngày.

cảnh không thể vui vì lòng người trĩu nặng nỗi niềm tê tái… khi gió như hoa, khi cung đàn có thơ, nỗi đau luôn tràn về gieo sầu trong lòng. ý thức về nhân phẩm một khi được đánh thức, lại bị chà đạp khiến cô không ngừng bẽ bàng, tủi nhục về thân phận của mình. hai chữ “đòi phen” được lặp lại trong tám câu thơ càng thể hiện rõ hơn đó là nỗi đau thường trực chưa nguôi day dứt ở hải ngoại. nỗi buồn của kiều mở rộng ra cảnh vật:

“cảnh không mang nỗi buồn, người buồn, cảnh không bao giờ vui”

với sự đồng cảm hiếm có và tài năng tuyệt vời, nguyễn du đã viết nên hai bài thơ hay nhất giữa ngoại cảnh và tâm trạng, giữa cảnh và tình. Từ một trường hợp cụ thể, thơ văn nguyễn du đã vươn tới tầm phổ quát, trở thành chân lý của mọi thời đại. Có thể nói, hai câu thơ là đỉnh cao của đoạn văn vì nó diễn tả nội tâm của nhân vật sâu sắc hơn bao giờ hết, từ đó mở rộng ra cảnh vật một cách tự nhiên và hợp lí. Nỗi buồn của Thủy kiều cứ dâng trào, như một con sóng cuộn trào bất tận, cứ chực trào trong sâu thẳm con người Hải ngoại, rồi đến một lúc nào đó, tức nước vỡ bờ, nó lại dâng lên đánh vào trái tim và cảm xúc của Thủy kiều, khiến mọi thứ qua đôi mắt của anh ta đều trở nên buồn bã. , tăm tối và thê lương.

<3

Hai câu thơ cuối là nỗi lòng thủy chung, được Nguyễn du thể hiện một cách tinh tế và độc đáo, điều mà tự tin, tâm thái này, tài hoa của bậc hiền tài không có được. chữ hỷ nói lên tất cả những gì được mất, chỉ còn lại là sự mâu thuẫn, bế tắc không lối thoát của kiều khi đối mặt với hoàn cảnh. Sống trong bẩn thỉu, phải tiếp khách làng chơi, say xỉn, cười nói quanh năm, lười biếng … đó là điều bất đắc dĩ, kiều thậm chí không bao giờ muốn có thể tưởng tượng được. cuộc sống của tôi quá bi thảm.

giữa chốn lầu xanh đồng tiền lên ngôi, kẻ qua người lại, điều đọng lại cuối cùng đối với kiều chỉ là sự tan rã, đau đớn về thể xác và tâm hồn, không ai là bạn tâm giao. có người để “salar” nhưng trong sâu thẳm trái tim, kiều luôn khao khát một trái tim, một người hiểu mình. một lần nữa, ngôn ngữ nửa trực tiếp làm cho câu thơ có những tầng ý nghĩa sâu sắc kết hợp với một câu hỏi tu từ sâu sắc, chua xót thể hiện những phẩm chất tốt đẹp của thuỷ chung, giàu lòng tự trọng, trọng nhân phẩm, muốn sống một cuộc sống bình yên và lau dọn. .

Đoạn trích thể hiện đầy đủ số phận và tính cách của nàng Thủy Kiều. Nó thể hiện tư duy nhân văn của tác giả: đồng cảm với bi kịch của Kiều, khẳng định nhân cách cao đẹp, đồng thời khẳng định ý thức về nhân phẩm và cá nhân. thể hiện nỗi đau của thủy chung, nguyễn du còn thể hiện nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật với ngôn ngữ nửa trực tiếp, lời tác giả và nhân vật như hòa quyện tạo nên sự đồng cảm giữa tác giả – người, đối tượng và người đọc. .

phân tích đoạn trích đau buồn của tôi – mẫu 8

nguyễn du là đại thi hào dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới. Truyện Kiều là một kiệt tác đã làm nên tên tuổi của đại thi hào Nguyễn Du. truyện kiều thể hiện tinh thần nhân văn của tác giả nguyễn du đối với số phận người phụ nữ trong xã hội.

Đoạn trích “nỗi đau của em” nói về chuỗi ngày đau khổ nói lên những giọt nước mắt của nàng Thủy Kiều khi bị nhân vật Sở lừa bán thân vào chốn lầu xanh, dưới sự chỉ bảo, dìu dắt của người mẹ- ở rể. cô ta chuyên kinh doanh trục lợi từ cơ thể phụ nữ một cách ghê tởm. Vào những ngày mây mù và bối rối ấy, qua ngòi bút của mình, tác giả Nguyễn Du đã viết nên những dòng thơ với niềm thương cảm vô cùng sâu sắc dành cho Thúy Kiều:

“biết bao đàn bướm bay lượn, vui cười rộn rã suốt đêm, đung đưa lá, gió, cành, chim sớm gửi ngọc tối tìm đường sống lâu dài”

Khổ thơ mở đầu bằng những hình ảnh chốn đi chơi, dạo chơi cho thấy đây là nơi dạt dào tình yêu thương, nơi không có tình yêu đích thực mà chỉ có chốn rong chơi, mua bán. nụ cười giả tạo. nơi đưa người đi từ cửa trước ra cửa sau của những cô gái làng chơi. những hình ảnh “trò chơi” “bươm bướm” “nháy mắt” thông thường… khiến người đọc cảm nhận được sự nhộn nhịp của chốn mua bán. vui vẻ. nơi xử lý cơ thể phụ nữ.

“Khi tôi thức dậy, tôi giật mình khi tỉnh dậy, tôi cảm thấy có lỗi với bản thân mình”

trong không gian của cô gái điếm này, Thúy Kiều cảm thấy thương cảm cho thân phận là một cô gái xuất thân từ gia đình nề nếp, được cha mẹ dạy dỗ chu đáo, bản tính lương thiện, nhân hậu, đức độ, hiếu thảo. có lẽ nằm mơ thấy thuy kiều tôi cũng không bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ đánh mất chính mình và phải sống cuộc đời của một cô gái gypsy như thế này. biết bao đứa trẻ bị chà đạp, hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần.

Thủy kiều sống nhưng phải cười giả tạo, tiếng đàn để mua vui cho những kẻ nghèo khó trốn đàn bà con cái để tìm thú vui lạc thú, hay những kẻ ăn chơi có nhiều tiền nhưng lại ngu xuẩn. hách dịch, cô chỉ biết tiêu tiền của bố mẹ. trong bầu không khí như vậy, thủy chung chỉ biết mượn rượu để xoa dịu nỗi đau. cô muốn uống rượu để quên đi tất cả, quên ngày tháng, quên thời gian, quên đi cha mẹ già ở nhà, quên đi người đàn ông đáng quý đã hứa yêu thương mình.

nhưng rượu lúc đó đã “say”, nhưng khi tỉnh dậy, cô cảm thấy “có tật giật mình, thấy mình có lỗi”. trong một câu thơ nhưng tác giả nguyễn du đã sử dụng tới ba từ để diễn tả những trạng thái khác nhau. trong hai từ ‘giật mình’ diễn tả một hành động đột ngột trước một điều gì đó. “Tôi lại” thể hiện danh từ riêng của chính nó, em, tôi và người hầu trong bất kỳ câu nào. Lời tự sự “thương em” của thuy kiều thể hiện sự cô đơn, lẻ loi. hành động này thể hiện sự cô đơn và cay đắng của Thúy Kiều đối với nàng trong những ngày tháng ô uế.

“Khi sao rơi, sao bay như hoa giữa đường, sao gió dày, bướm chán ong”

không ai hiểu nàng, không ai thương cảm cho thân phận của nàng, cho nên thủy chung yêu chính mình. cảm thấy thật không vui. những giây phút vui vẻ chóng vánh, rồi người cũng ra đi, chỉ còn lại nỗi cô đơn, chỉ có mình cô trong nỗi buồn chán. một xã hội đầy rẫy bất công và bẩn thỉu đã cướp đi hạnh phúc bình dị của một cô gái ngoan, đẩy cô đến chốn này để rồi cô phải sống một cuộc đời “vùi hoa, kết trái” về thể xác lẫn tâm hồn.

Tôi cảm thấy gió như bông hoa kên kên, nửa rèm tuyết tứ phía trăng, cảnh nào không buồn, buồn, vui, không bao giờ?

Ở chốn phàm trần sa đọa này, thủy chung không có người tâm tình, không có người tâm tình. thì cô chỉ có thể làm bạn với thơ và đàn nhị. nhưng âm nhạc có vẻ đáng thương hơn, những vần thơ đẫm nước mắt khiến anh cảm thấy như mình đã sống ở đây nhưng đã chết từ lâu. Trong những câu thơ này, tác giả đã khéo léo sử dụng nghệ thuật tả cảnh ngụ tình để thể hiện tâm trạng nhân vật thủy chung.

vui là vui để chẳng ai biết tiếng sét ái tình với ai

Niềm vui của anh chỉ là niềm vui của những tiếng cười gượng gạo, nhưng linh hồn anh đã chết từ lâu. Trong đoạn trích này, tác giả Nguyễn Du đã khiến người đọc rơi nước mắt, thương cảm cho số phận của người phụ nữ ngoại quốc khi sống những ngày tháng ở lầu xanh bẩn thỉu, phải tiếp đãi những người đàn ông xa lạ.

phân tích nỗi đau của bạn – mẫu 9

Truyện Kiều là một kiệt tác văn học mà cụ Nguyễn Du đã để lại cho kho tàng văn học Việt Nam. đoạn “Nỗi đau của em” kể lại nỗi đau đớn, tủi nhục trong cuộc đời của một người Việt Nam ở nước ngoài khi bị gã sở khanh lừa gạt đầy rẫy trong lầu xanh. cảnh cực lạc mà cô phải sống trong căn nhà lầu xanh của các cô chú thật là đau đớn và cùng cực:

“biết bao đàn bướm bay lượn, say sưa rộn rã tiếng cười suốt đêm, đung đưa cành lá, ngọn gió, cành chim, sớm gửi ngọc tối tìm kiếm trường sinh.”

các ẩn dụ: “cánh bướm rung rinh”, “say sưa”, “tiếng cười”, các văn bản thơ, các tác phẩm kinh điển: “lá gió cành chim”, tông ngọc, trác khanh đã được sử dụng để miêu tả hiện thực của không gian xanh. “bao nhiêu” là không đếm xuể, “suốt đêm” là vĩnh hằng. Việt kiều bị ném xuống bùn và bị chà đạp không thương tiếc. thương nhân nước ngoài theo điểm đến phải trổ tài chiêu đãi khách:

“Khi tỉnh táo, cuối ngày, tôi cảm thấy lo lắng và cảm thấy có lỗi với bản thân mình”

của một cô gái bị cắm sừng, ở nước ngoài bị xã hội ô nhiễm, vì đồng tiền bị đẩy vào cảnh nghèo cùng cực. nhớ lại những năm tháng êm đềm bên cha mẹ khiến cô càng thêm tủi nhục:

“Khi xuống, sao lác đác như hoa giữa đường. Mặt sao gió dày, thân bướm chán ong!”.

sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ kết hợp với biện pháp kết hợp từ láy: “sương gió dày đặc”, “ong bướm chán ong”, nhà thơ đã diễn tả nỗi tủi nhục của người con gái bị đẩy xuống vũng bùn hôi thối. nhưng kiều vẫn ý thức được phẩm giá của mình:

“Dù trời mưa, ai biết mùa xuân là gì?

Ở lầu xanh, cuộc sống của cô gái ngoại quốc chẳng thiếu thứ gì. khung cảnh ở đó:

Gió như hoa, nửa rèn tuyết, trăng ôm tứ phía. ”

làm bài kiểm tra vẽ: mọi thứ bạn thích và yêu thích đều hoàn thành:

“yêu cầu một phen vẽ đường của một vòm được hỗ trợ trên mặt trăng, một nước cờ dưới một bông hoa.”

nhưng kiều hoàn toàn thờ ơ và vô cảm:

<3

tâm trạng màu sắc của phong cảnh. cảnh người. cô cảm thấy đau đớn, tê tái vì tủi nhục khiến cảnh vật nào cũng nhuốm màu đau đớn khi cô phải chịu đựng. Dù là ai, ở bất kỳ thời điểm nào, dù cay đắng hay giàu sang, cô ấy luôn ý thức được phẩm giá của chính mình.

giữa lầu xanh, kiều vẫn cảm thấy đơn độc, lạc lõng. Tôi không thể tìm được một người bạn tâm giao hay một người bạn tâm giao để tin tưởng. trong tất cả niềm vui, cô ấy chỉ có thể “vui vẻ”:

<3

dù sống trong lầu xanh bẩn thỉu nhưng kiều vẫn giữ được phẩm chất cao quý của người con gái: gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. bơi lội, độc giả cảm thấy thương và kính trọng cô ấy.

Xem thêm: Phát biểu cảm nghĩ về tác phẩm văn học là

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phân tích Nỗi thương mình hay nhất (9 Mẫu) – Văn 10. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Xem thêm:

  • Góc Khuất “Chợ” Mua Bán Tinh Trùng Trực Tiếp Là Gì, Cuộc Ngã Giá Bất Ngờ Của Thầy Giáo Bán Tinh Trùng
  • Những câu nói hay về huynh trưởng
  • Ngoại trú là gì? Điều trị ngoại trú được hưởng bảo hiểm không?
  • Sử dụng lệnh tìm kiếm file theo ngày tháng, loại file, tệp tin trên Windows 7/8/10
  • Giáo án thơ: Làm bác sỹ lớp 4 tuổi B