23 Số phận người phụ nữ qua 2 tác phẩm vợ nhặt và vợ mới nhất

Theo dõi PHEBINHVANHOC trên
Bạn đang xem: Số phận người phụ nữ qua 2 tác phẩm vợ nhặt và vợ Tại PHÊ BÌNH VĂN HỌC

Bạn đang quan tâm đến Số phận người phụ nữ qua 2 tác phẩm vợ nhặt và vợ phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Số phận người phụ nữ qua 2 tác phẩm vợ nhặt và vợ

Video Số phận người phụ nữ qua 2 tác phẩm vợ nhặt và vợ

Số phận người phụ nữ xưa nay luôn là đề tài được nhiều nhà văn, nhà thơ quan tâm. đã trở thành một đề tài mang tính nhân văn, nhân đạo sâu sắc, tạo nên nhiều tác phẩm bất hủ như “Người đàn bà thu” của nhà văn Kim lan, “Vợ chồng một phú” của nhà văn muôn đời.

Trong hai tác phẩm này, chúng ta thấy bà cụ và tôi cũng như vợ tôi đều là những người phụ nữ khốn khổ, chịu nhiều tai ương trong cuộc đời. hoàn cảnh sống khó khăn đã khiến người phụ nữ thu mình lại, đau khổ đến tê tái, mất dần nội tâm. Sau đây mời các bạn học sinh lớp 12 cùng tham khảo 4 bài văn mẫu viết về số phận người phụ nữ để có thêm tư liệu và ý tưởng hay cho bài làm của mình. đồng thời tài liệu này cũng là tài liệu ôn thi THPT quốc gia.

Bạn đang xem: Số phận người phụ nữ qua 2 tác phẩm vợ nhặt và vợ

phác thảo số phận của phụ nữ trong quá khứ và hiện tại

1. mở đầu

  • lời giới thiệu của tác giả về hoai và kim lan và hai truyện ngắn Vợ chồng son sưu tầm của một phủ.
  • giới thiệu nhân vật yo và nhân vật thị.

>

2. nội dung bài đăng

a. nhân vật của tôi

– tôi trước khi trở thành vợ của nhà thống đốc một lần nữa

  • cô gái xinh đẹp, tài năng: có tài thổi sáo khiến bao chàng trai mê mẩn ngày đêm thổi sáo theo mình. các chàng trai đến và đứng trên bức tường ở đầu phòng của tôi.
  • Tôi có một tình yêu trong sáng, sống một cuộc sống phong phú, nhận thức rõ về tính cách của anh ấy.

– khi tôi trở thành bạn gái một lần nữa để thoát khỏi món nợ của thống đốc

  • Tôi đang ở trong một hoàn cảnh khó khăn, bất hạnh, bị mắc kẹt bởi xiềng xích của “con nợ cưỡng bức” và “con dâu cưỡng bức”.
  • trạng thái tâm lý của tôi trong những tháng gần đây. ngày đầu tiên của cuộc hôn nhân: buồn, đau khổ, rất cô đơn và đầy đau đớn của một cô gái bị đánh cắp; Suýt chút nữa tôi đã gặp cái chết để giải thoát cho mình, nhưng vì lòng hiếu thảo và tình yêu thương dành cho cha, tôi đã cố gắng chịu đựng và dũng cảm trở về nhà thống lý.
  • Tâm trạng của tôi những ngày sau đó: Tôi không tin. Tôi không nghĩ mình có thể tự tử khi ăn lá ngón. khổ lâu rồi cũng quen. Tôi sống trong bóng tối, trong im lặng, tôi trở thành một nô lệ cam chịu, nhẫn nhục đến mức tê liệt ý thức, tôi buông xuôi, đầu hàng hoàn cảnh.
  • tâm trạng của tôi trong đêm giao mùa tình yêu. mùa xuân: tiếng sáo đã đánh thức tâm hồn, sức sống ước mơ bị hoàn cảnh tàn phá, vùi dập nay đã trỗi dậy; Tôi cứ lén lấy một bình rượu rót từng bát xuống. Tai tôi ù đi, nghe tiếng sáo gọi trưởng bản … Tôi thấy vui, sảng khoái, tràn đầy sức sống nhưng cũng đau đớn, tuyệt vọng khi nghĩ đến cái chết để không phải đối mặt với thực tại. Tôi muốn rời đi nhưng bị một người dùng đàn áp dã man. Khi thức dậy vào buổi sáng, tôi cảm thấy sợ hãi và tổn thương khi nghĩ về danh tính của mình.

– tâm trạng của tôi khi giải thoát cho một phu nhân: Nhìn thấy những giọt nước mắt của nàng, tôi cảm động, thương cho nàng và nhớ đến nỗi đau của chính mình. sức sống và sự thức tỉnh trong tâm hồn, lòng trắc ẩn với những người cùng cảnh ngộ đã giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi, tôi quyết định cởi trói và giải thoát cho chính mình.

→ sức sống luôn tiềm tàng trong tâm hồn tôi, dẫn đến sự phản kháng quyết liệt và táo bạo để giành lại tự do cho tôi. khi sức sống tiềm ẩn trong tâm hồn con người được hồi sinh, tất yếu sẽ biến thành hành động phản kháng táo bạo.

b. nhân vật dì

– tình huống, ngoại hình:

  • một người phụ nữ không tên, không tuổi, không quê quán, không gia đình, không dòng họ.
  • không có nhan sắc xinh đẹp, và cái đói đã khiến nó càng thêm tồi tệ. càng làm cho vẻ đẹp xấu xí ấy trở nên thảm hại hơn: “quần áo tả tơi như tổ đỉa”, “người gầy còm”, “khuôn mặt lưỡi cày chỉ nhìn được hai con mắt”, “bộ ngực gầy guộc” và “đôi mắt trũng sâu”.

– tính cách khi bạn gặp cô ấy:

– cách nói và hành động khắc nghiệt:

  • tức giận, thất thường, lo lắng về thái độ đối với thức ăn.
  • cúi xuống và ăn 4 bát bánh mà không nói. ăn xong lấy đũa lau miệng, thở “ha hả”. → hành động vô ơn, táo bạo và bất chấp vì thức ăn.

→ mọi hành động của cô ấy đều chỉ vì cô ấy muốn sống, khao khát hạnh phúc, có một mái ấm, một người chồng để tin tưởng trong những lúc khó khăn như thế này dẫn đến hành động theo cô ấy về làm vợ. .

→ một thực tế nhức nhối của xã hội lúc bấy giờ: giá trị con người dường như đã tụt xuống mức âm, thậm chí không bằng cọng rơm nên thấy người làng quê bắt vợ về nhà chồng. họ cũng coi đó là “món nợ”.

– sau khi trở thành vợ:

– trên đường về nhà với:

  • Thị bỗng trở nên “e thẹn, ngại ngùng”, đầu cúi gằm, đội nón nghiêng che đi nửa gương mặt e thẹn, đúng với dáng vẻ của một nàng dâu khi bước chân về nhà chồng.
  • Gặp những lời chế giễu của lũ trẻ, những ánh mắt lo lắng của dân làng, chị chạnh lòng, xót xa cho phận làm vợ của mình.

– khi cô đến nhà nguyện, khung cảnh đổ nát, đổ nát của một ngôi nhà tạm làm cô thất vọng, nhưng cô không phàn nàn gì với chú chó con.

  • Khi giới thiệu mẹ chồng, bà rất lễ phép khi chào hỏi bà cụ, dáng điệu e ấp, e thẹn, trở thành một nàng dâu dịu dàng, e thẹn, khác hẳn hình hài. người đàn bà chợ tỉnh chua ngoa, chua ngoa.
  • sau đêm tân hôn, nàng trở thành người phụ nữ gia đình, đảm đang, tháo vát, lo sửa cửa nhà, mang nhiều từ cơm áo rách đến. ra vườn, lấy nước, quét vườn, nhặt rác để vứt, rồi dọn cơm, …
  • khi đối mặt với một nồi cám yến thì “mắt tối mày mò”, nhưng anh vẫn “điềm tĩnh và tốt bụng”. ”→ cách cư xử lịch sự, thể hiện sự thấu hiểu và thông cảm với gạo Nhật. → Tiết lộ những suy nghĩ và quan điểm mới của mình, người phụ nữ này không cam chịu cuộc sống đói khát và tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn.

3. kết thúc

khái quát giá trị nội dung, nghệ thuật và ý nghĩa của hai câu chuyện.

số phận của phụ nữ xưa và nay – mẫu 1

Chuyện vợ chồng của nhà văn kim lan và chuyện vợ chồng của nhà văn kim lan là những hình ảnh thu nhỏ về hiện thực xã hội Việt Nam trong giai đoạn tàn lụi của chế độ thực dân, phong kiến, trước Cách mạng tháng Tám năm 1945 và trong Trường kỳ Kháng chiến chống Pháp. Bao trùm lên những hình ảnh đó là màu xám lạnh lẽo, thê lương về cuộc sống cơ cực, cơ cực của những người dân nghèo miền xuôi, miền cao. kim lan, to hoai tập trung thể hiện số phận bất hạnh của hầu hết những người phụ nữ, những nạn nhân đáng thương qua hình ảnh bà cụ, “vợ nhặt” và tôi, “con dâu lừa” abcxyz. xác minh.

Nội dung tác phẩm do anh sưu tầm kể lại cuộc sống ngột ngạt, ngột ngạt của nhân dân ta năm 1945 với nạn đói khủng khiếp cướp đi sinh mạng của hơn hai triệu người. Đó là hậu quả của ách thống trị tàn bạo của thực dân Pháp và phát xít Nhật đối với Việt Nam. Cũng như một số tác phẩm khác viết về nạn đói, ngòi bút chứa chan niềm thương cảm cho những số phận bất hạnh của những con người nghèo khổ trong xã hội đương thời, đặc biệt là những người phụ nữ. nhân vật bà lão với bốn người mẹ và chị em được tác giả miêu tả bằng sự cảm thông chân thành đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc.

tội nghiệp thay cho cô gái mà anh “nhặt” về làm “vợ”. sinh ra là con người, ai cũng có một cái tên, dù tốt hay xấu. nhưng anh ta thậm chí không có một cái tên để gọi. không tên, không tuổi, không cha mẹ, không anh chị em. không ai biết quê quán, quê quán ở đâu. Về ngoại hình, cô ấy cũng giống như bao người đói khát khác:… quần áo rách rưới như tổ đỉa… trên khuôn mặt lưỡi cày xám xịt, chỉ nhìn được hai con mắt… cô ấy là hiện thân của hàng triệu nông dân nghèo, một cách khác để kiếm tiền. sống mỗi ngày, chỉ để chết bất cứ lúc nào ở góc phố.

nhận lời làm vợ anh như một trò đùa, hay nói như tác giả rằng đó là câu chuyện phù phiếm giữa cô và chồng, một người đàn ông nghèo làm nghề cẩu. Khi chúng tôi gặp lại nhau, cô ấy rất đói, vì vậy cô ấy đã thô lỗ bảo cô ấy mua cho tôi một cái bánh. anh chăm chỉ ăn ngay một bát bốn tô bánh. ăn mà không thở, ăn mà không nói một lời. ăn như thế này làm đói lâu nên quên hết ý thức, phẩm giá, xấu hổ. nhìn thấy cảnh đó, cảm động, anh nói: “đùa thế này thôi chứ anh về với em, anh lên xe lấy hàng rồi anh về”. tưởng nói đùa, ai ngờ cô về thật khiến anh choáng váng, thầm nghĩ: không biết mình có cho ăn cơm, cả thân thế này mà vẫn qua khỏi. một người đàn ông mà anh ta chỉ mới nhìn thấy thoáng qua một vài lần, giờ đây đang phục vụ một bữa ăn đầy đủ một cách xa hoa, cũng như không nghe tin từ anh ta; Anh ta chỉ nghe nói rằng anh ta không có vợ, không biết là thật hay giả, tuy nhiên anh ta dám đi theo cô ấy mà không do dự hay sợ hãi. Bạn có liều lĩnh, quá cả tin không? ai quan tâm! trước mắt cứ theo đó mà ăn trước, mọi việc tính sau. vợ chồng là mối quan hệ lâu dài, sống chết biết nói trước sau. có lẽ cô ấy chỉ nghĩ đơn giản vậy thôi. nên anh ta “nhặt” được “vợ” của mình, như nhặt một vật gì đó rơi trên đường. Tiếc cho cái “vợ nhặt” ấy, vì xã hội phong kiến ​​coi thường và không chấp nhận những “bà vợ” như vậy.

Anh theo trình tự đến khu phố nơi anh ở: ngã tư chợ xóm vào buổi chiều ngày càng lộn xộn và hấp dẫn. từng cơn gió thôn dã thổi về, chắn ngang hai bên đường, canh, tối mịt, không nhà nào có ánh sáng, có lửa. dưới những cây đa, những gốc lúa xù xì, những bóng người đói lả lướt lặng lẽ như những bóng ma. tiếng quạ kêu trên cây gạo chợ cứ kêu thảm thiết. thật là một cảnh đầy chết chóc! mọi người đang ở bên bờ vực của cái chết.

Khi đến tu viện, “vợ nhặt” vẫn ngồi ở mép giường, hai tay ôm giỏ, vẻ mặt đau khổ. mời ngồi, sao cô không dám ngồi đàng hoàng? để rồi cái vị trí ngồi bấp bênh và nhút nhát ấy chính là vị trí của trái tim anh, của cuộc đời anh. tự hỏi nếu đây là nơi của bạn? Ngôi nhà kỳ lạ này có phải là nơi ẩn náu của bạn không? căn nhà dột nát, dột nát của hai mẹ con chắc hẳn không khỏi khiến bà thất vọng. đó là cảnh “đổ rác”, không biết là bao nhiêu ngày?! mặt cô tái tê vì mải nghĩ đến chuyện bỗng dưng trở thành vợ anh. Nó có thật nhưng nó không có thật. Làm vợ, làm bạn gái sao mà thảm thế? lấy chồng, niềm hạnh phúc lớn nhất đời người con gái, bạn có được hưởng điều gì không? buồn! rất xin lỗi! nỗi buồn khôn tả. hàng trăm vấn đề về tim. nỗi đau không trào ra nước mắt mà ngược vào tim, nên càng đau, càng thương. Nhà văn Kim Lân đã viết về “người vợ nhặt” bằng một ngòi bút đầy ngậm ngùi. trong chế độ thực dân phong kiến ​​thời bấy giờ, có bao nhiêu người phụ nữ phải chịu những thân phận đáng thương như vậy? ý thức tố cáo hiện thực xã hội, ý nghĩa nhân đạo sâu sắc của tác phẩm ẩn chứa trong số phận của nhân vật đáng thương này.

Hình ảnh người phụ nữ xưa bổ sung cho hình ảnh “người vợ nhặt” để hoàn thiện số phận đen tối của người phụ nữ nói chung trong xã hội đương thời. Có thể nói, nhân vật này tuy là phụ nhưng đã chiếm được cảm tình của người đọc bởi sự chân chất của một người mẹ nghèo, rất mực thương con, bởi lòng tốt của cô rất đáng quý. Khi thấy cô gái lạ ngồi trên giường con trai, bà cụ hết sức ngạc nhiên, không hiểu tại sao. nhưng khi nghe đoàn người nói: đây là nhà tôi chào cô … thì anh hiểu ngay: bà cụ cúi đầu im lặng. bà già đã hiểu. lòng người mẹ tội nghiệp cũng hiểu biết bao điều, vừa ân hận vừa xót xa cho số phận của đứa con trai… hóa ra con trai bà cũng đã tìm được một người vợ, mặc dù trông bà có phần kinh khủng. . bà hối hận vì đã làm mẹ, nhưng bà không thể cưới một người vợ cho con mình. trăm điều cũng từ cái nghèo mà ra: hỡi ôi, người ta lấy chồng sinh con thì ăn được vào bếp còn mong sao có con, mở mang tầm mắt. và tôi… trong đôi mắt mờ của cô ấy, hai hàng lệ trào ra. nàng vừa mừng vừa lo: biết có thể nuôi nhau qua cơn đói khát này không? nhưng nghĩ đến thân phận tội nghiệp của mình, ông tự an ủi: người ta đã gặp cảnh khốn khó, đói khổ này rồi thì cũng chỉ lấy con mình thôi. chỉ con trai tôi mới có thể lấy được vợ …

Nghĩ vậy, anh vui vẻ nhận bạn gái mới của mình. bà đối xử dịu dàng, gọi con gái, gọi là u, nhìn cô con dâu mới đầy thương cảm và thương cảm.

bữa cơm đầu tiên mẹ chồng mời dâu chỉ có cháo loãng với muối và chè cám, nhưng bà cụ bận rộn và tươi cười, chỉ nói những chuyện vui vẻ. khen cháo cám ngon để các gia đình khác không ăn được. ồ! Bạn cảm thấy đói như thế nào khi bạn ăn cám? bà từ tốn nói với con trai và con dâu: nhà tôi nghèo. Vợ chồng bạn sẽ bảo nhau làm ăn chứ? rồi cũng may ông trời cho… con nhà giàu cha khó ba đời làm sao được. nếu vậy thì con cháu sau này… Ông xúc động bày tỏ ý chí và nỗi đau của mình: dù có làm được mấy mâm cơm thì cũng phải đùn đẩy, nhưng nhà nghèo không ai nhận cháu vào lúc này. . Tôi rất vui vì bạn đã rất hòa hợp với nhau. Tôi đói năm nay. Bây giờ bạn sắp kết hôn rồi, tôi rất tiếc … hình ảnh một người mẹ già cố gắng níu kéo hy vọng cho tương lai thật đáng thương và thật đáng quý!

Nội dung truyện ngắn Vợ Chồng Phu kể về cuộc đời đầy biến cố của đôi vợ chồng trẻ người Mông ở vùng cao Tây Bắc dưới ách thống trị tàn bạo của bọn địa chủ và thực dân Pháp. nhân vật chính của câu chuyện là tôi. Vì nghèo, bố mẹ tôi phải vay tiền nhà đốc để làm đám cưới. Cho đến năm mẹ tôi mất vì bạo bệnh và tôi khôn lớn, bố tôi vẫn chưa trả được nợ. Em là một cô gái xinh đẹp có nhân cách tốt, được nhiều chàng trai trong vùng yêu mến. Lẽ ra tôi được sống trong tình yêu, hạnh phúc nhưng chỉ vì món nợ không trả được của gia đình, cha con ông tổng đốc tham lam, vũ phu đã nhận tôi làm “con dâu giảm nợ”. Bắt đầu từ cuộc đời của cô gái xinh đẹp nhưng bất hạnh này, nhà văn To hoai đã phản ánh chân thực và sinh động cuộc đời đau thương, tủi nhục của người phụ nữ vùng cao năm xưa.

Xem thêm: Kim vân kiều truyện và truyện kiều

Kể từ ngày bị bắt về làm vợ sử quan, sống trong nhà thống lý, tôi như rơi vào chốn địa ngục trần gian. Tôi đau đớn đến tuyệt vọng: hàng tháng trời, đêm nào tôi cũng khóc. Một ngày nọ, tôi bỏ nhà đi, mắt tôi vẫn đỏ hoe. khi nhìn thấy bố, tôi khuỵu xuống, gục mặt xuống đất, nức nở. bố tôi cũng khóc, đoán được lòng con gái:

Quay lại và chào để bạn có thể chết? ngươi chết mà còn nợ ta, quan bắt ta phải trả nợ. Nếu bạn chết, bạn không thể kết hôn với bất kỳ ai giống như trang trại ngô giả, bạn không thể nợ ai đó tôi đang quá ốm không thể nào, em yêu!

Tôi che mặt và khóc. Tôi ném những chiếc lá xuống đất, những chiếc lá tôi tìm được trong rừng, tôi vẫn giấu trong áo. nên tôi đành chịu, nếu tôi chết thì bố tôi còn đau khổ hơn bây giờ. Tôi phải trở lại nhà thống đốc.

Tôi buồn bã, thờ ơ với cuộc sống xung quanh, phó mặc cuộc đời cho số phận. những năm tháng tôi sống với hai cha con được gọi là thong ly pa tra là một chuỗi dài đầy đau khổ và đau khổ. trên danh nghĩa là con dâu của một quan lớn, nhưng thực tế tôi là kẻ đầy tớ không công, suốt đời làm nô lệ, coi rẻ hơn trâu, ngựa. cả ngày, tôi phải làm việc chăm chỉ và không bao giờ ngừng nghỉ; có đêm, chị phải thức trắng hầu hạ người chồng vũ phu, độc ác. đau khổ và tủi nhục đã cướp đi tuổi thanh xuân của tôi, biến cô ấy thành một người nhẫn nhịn và cam chịu. mọi cảm xúc dường như đã nguội lạnh. cô gái xinh đẹp với cái mông, ngây thơ và đa cảm, trước đó đã hờn dỗi, héo mòn, sống câm như một cái bóng, thu mình lại như một con rùa được nuôi trong một góc.

XEM THÊM:  Soạn bài truyện kiều chị em thúy kiều

độc giả không thể quên hình ảnh tội nghiệp của tôi ở đầu tác phẩm: những người từ phương xa trở về, phải vào nhà thống lý, thường thấy một cô con gái ngồi quay sợi gai bên cửa đá. bên cạnh xe ngựa. Lúc nào, dù quay, cắt cỏ, dệt vải, chặt củi hay gánh nước từ suối, cô đều cúi mặt với vẻ mặt buồn bã. người ta thường nói: gia đình pa tra là trụ cột chính của thị trấn, đồn tây cho muối bán, giàu lắm, nhà nhiều ruộng, bạc, thuốc phiện lớn nhất thị trấn. thì con gái bạn sẽ không bao giờ phải thấy khổ, biết khổ mà buồn. nhưng sau đó rõ ràng cô không phải là con gái của gia đình pa tra: cô là vợ của một vị quan, con trai của quan tổng trấn.

Từng chút một, tôi cũng quen với nỗi khổ: bây giờ nghĩ lại mình cũng là trâu, cũng là ngựa … chỉ biết ăn cỏ, chỉ biết lao động … luôn luôn, quanh năm cuộc sống như thế này. trâu ngựa có khi làm việc, ban đêm có khi cào chân, nhai cỏ, đàn bà con gái trong gia đình này vùi đầu vào công việc cả đêm lẫn ngày. mỗi ngày càng ngày càng không nói, lui như rùa vào một góc. trong căn phòng nơi anh ta nằm đóng cửa, có một cửa sổ với một lỗ vuông to bằng bàn tay. Tôi luôn nhìn ra bên ngoài và tôi chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay nắng. Tôi nghĩ mình sẽ ngồi trong cái hố vuông đó và nhìn ra ngoài, cho đến khi tôi chết.

Tôi không chỉ bị hành hạ về thể xác mà còn bị áp bức về tinh thần. bà chán sống nhưng bà không chết được, vì khi tôi chết đi thì món nợ muôn đời vẫn còn đó mà cha già lại càng đau khổ hơn. họ bắt tôi phải sống, nhưng họ đã tước đi quyền sống tự do của tôi như một con người. cuộc đời mình bị trói buộc bởi quyền lực, bởi những hủ tục mê tín lâu đời của đồng bào dân tộc thiểu số vùng cao. Tôi nghĩ họ đã bắt tôi về làm vợ một quan sử thần, bị hồn ma tổng đốc nhận ra: … ông ta đã bắt tôi về nhà rồi, nên tôi chỉ còn biết chờ ngày quăng xương ở đây.

Sự đối xử tàn nhẫn và bất công của cha con nhà thống lý khiến tôi phải sống trong nỗi đau thường trực. anh ra vào lặng lẽ như một cái bóng, không có ai để chia sẻ nỗi niềm. trong những đêm đông dài buồn bã, cô chỉ biết làm bạn với ngọn lửa; … nếu không có ngọn lửa ấy, chắc tôi đã chết.

Ngọn lửa đã giúp tôi xua đi phần nào bóng tối mịt mù lạnh lẽo bao trùm lên số phận bất hạnh của anh. Tôi không có ai thông cảm cho nỗi tủi nhục của mình, tôi phải đi tá hỏa và coi đó là người bạn duy nhất của mình, thật khổ sở làm sao. tác giả giúp người đọc hình dung rõ hơn về cuộc sống tù đọng của tôi qua hình ảnh một căn phòng đóng kín cửa, chỉ có một lỗ nhỏ trên cửa sổ to bằng bàn tay. ngồi bên trong, tôi không biết là ngày hay đêm, sương hay nắng.

tất cả những mong muốn chính đáng của tôi, bất kể nhỏ nhặt đến mức nào, đều bị người chồng độc ác của tôi ngăn cấm và bóp nghẹt một cách tàn nhẫn. đêm xuân ta uống rượu, lòng tràn đầy kỷ niệm đêm xuân thuở còn bé. Tôi nhớ ngày trước. tiếng sáo gọi bạn yêu thương vẫn văng vẳng ngoài đường khiến em muốn đi chơi. Tôi dự định mặc quần áo đẹp để đi chơi. Khi quay lại, thấy vậy, anh ta đi tới, túm lấy tôi, dùng dây nịt trói hai tay tôi lại. Anh ta lấy sợi đay thúng trói tôi vào cột nhà. tóc tôi rụng hết, anh ấy hay quấn tóc tôi đuôi ngựa khiến tôi không thể cúi đầu, tôi không thể cúi đầu nữa. sau khi trói vợ xong, anh ta buộc thắt lưng xanh bên ngoài áo rồi tắt đèn, đi ra ngoài, đóng cửa phòng ngủ. để lại cho tôi nỗi đau và sự hối tiếc trong bóng tối.

sau nhiều năm bị dày vò trong nhà thống đốc, mọi cảm xúc và tinh thần phản kháng của tôi gần như tê liệt. cuộc sống của tôi không có ý nghĩa bởi vì bạn nghĩ rằng bạn sống nhưng bạn chết. tội ác của những kẻ ti tiện, trong chế độ thực dân phong kiến, đã tước đi quyền sống của con người, đặc biệt là phụ nữ một cách không thương tiếc. cuộc sống của tôi sẽ trôi qua vô ích nếu không xảy ra một sự kiện bất ngờ: cô ấy cắt dây thừng để cứu abcxyz và cùng anh trốn thoát khỏi nhà thống đốc, đến sa mạc. cuối cùng nhờ gặp cán bộ cách mạng và được giác ngộ, tôi và phú trở thành những nhân tố tích cực trong khu du kích pang sa. cô ấy đã thực sự sống, biến thành một con người.

Trong xã hội thực dân phong kiến ​​trước đây, người phụ nữ bị sỉ nhục, bị coi thường, bị tước đoạt quyền sống, quyền tự do. Những hạn chế không công bằng và phi lý đã hạn chế phụ nữ về mọi mặt. hầu như phụ thuộc hoàn toàn vào nam giới. không gian sống của người phụ nữ xưa chỉ quanh quẩn với gia đình nội trợ, chăm sóc chồng con; do đó, họ không thể phát huy hơn nữa những khả năng tiềm ẩn của mình để đóng góp cho xã hội.

Ngày nay, quan niệm trọng nam khinh nữ vẫn chưa hoàn toàn thay đổi, nhưng phụ nữ cũng được hưởng các quyền như nam giới và được xã hội tôn trọng. phụ nữ được học tập, làm việc và cống hiến trong mọi lĩnh vực kể cả chính trị hay nghiên cứu khoa học tưởng chừng chỉ dành cho nam giới thì ở nhiều nước trên thế giới phụ nữ đã vươn lên hàng đầu như tổng thống, thủ tướng, abcxyz. v.v … ở nước ta cũng có phó abcxyz và nhiều phụ nữ là giáo viên, bác sĩ, nữ doanh nhân, … là những người xuất sắc, làm rạng danh đất nước.

Được hưởng các quyền như nam giới không có nghĩa là người phụ nữ bỏ bê bổn phận làm vợ, làm mẹ của mình. Ngoài xã hội, phụ nữ là người tài giỏi nhưng trong gia đình, họ vẫn là người vợ đảm, người con hiếu thảo, người mẹ tận tụy, yêu thương con cái.

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tặng phụ nữ Việt Nam tám chữ vàng: Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang. trong thời đại mới, họ đáng được khen ngợi: giỏi việc nhà, đảm việc nhà. có sự thay đổi lớn như vậy đối với vận mệnh phụ nữ nhờ sự nghiệp cách mạng giải phóng giành lại chủ quyền, độc lập, tự do cho dân tộc, cho đất nước. điều đặc biệt quan trọng là nhận thức rằng vai trò của phụ nữ ngày càng đúng đắn. và tiến bộ. do đó, sự đóng góp của phụ nữ cho xã hội cũng ngày càng tăng.

số phận của phụ nữ xưa và nay – mẫu 2

Đề tài về phụ nữ luôn thu hút sự quan tâm và chú ý của nhiều nhà văn, nhà thơ xưa và nay. người phụ nữ trong xã hội cũ luôn phải chịu đựng những đau khổ, bất công và định kiến ​​lạc hậu do xã hội phong kiến ​​cũ mang lại. Đồng cảm với cảnh ngộ và nỗi khổ của người phụ nữ, các nhà văn, nhà thơ đã đi sâu tìm hiểu không chỉ cuộc đời, số phận mà cả đời sống nội tâm vô cùng phức tạp của người phụ nữ trong nghịch cảnh. Khi viết về phụ nữ, cả các nhà văn Kim uni và to hoai đều thể hiện sự tôn trọng phụ nữ trong các tác phẩm của họ.

Số phận của những người phụ nữ trong xã hội xưa vô cùng đau đớn và bất hạnh. Sinh ra là người phụ nữ đã thiệt thòi, lại sống trong xã hội phong kiến ​​bất công khiến số phận người phụ nữ càng thêm khốn khó. nó phải nhỏ hơn, sủi bọt hơn. phụ nữ không có quyền lựa chọn hạnh phúc cho mình, tất cả cuộc đời và số phận đều phụ thuộc vào người khác. nhà thơ hồ xuân hương đã cất lên tiếng nói đấu tranh, đoàn kết với thân phận người phụ nữ. chúng ta có thể thấy rõ điều này qua bài thơ “Bánh trôi nước”:

“Thân em vừa trắng vừa tròn, nổi chìm theo dòng nước khó vỡ, dù có bàn tay nhào nặn nhưng em vẫn có tấm lòng của mình”

Trong văn học hiện đại Việt Nam cũng có hai tác phẩm tiêu biểu viết về số phận người phụ nữ trong xã hội, đó là truyện ngắn “nhặt vợ” của nhà văn Kim Lân và truyện ngắn “Vợ chồng ta một phủ” của nhà văn Kim Lân. hoai. hai câu chuyện khám phá những khía cạnh khác nhau trong cuộc sống của phụ nữ. Nếu người vợ nói về sự rẻ rúng của giá trị con người trong nạn đói, cũng như về hạnh phúc giản dị và ấm áp mà nhân vật người vợ nhặt được ở cuối tác phẩm, “Vợ chồng son” nói về sức mạnh của vợ chồng sống tinh thần tiềm ẩn trong nhân vật tôi, sức sống đó giúp tôi giải thoát mình khỏi những đau khổ của kẻ thống trị.

Đầu tiên chúng ta hãy nói về truyện ngắn người vợ bị bắt cóc, truyện ngắn này kể về người vợ bị gài bẫy, người phụ nữ này không có tên tuổi, không có quê quán cụ thể để làm nổi bật thân phận nhạt nhòa và rẻ rúng của mình. người chết đói. người vợ nhặt được anh trong một lần đẩy xe cơm đã giúp anh hình thành một mối nhân duyên vô cùng bất ngờ và tình cờ. người phụ nữ trở thành vợ của anh trai mình, một người vợ được tìm thấy trong nạn đói. Tôi rất tiếc vì vợ là người xây dựng tổ ấm gia đình, nhưng trong cái đói kém, cô ấy mới lấy được.

Người phụ nữ khi gặp anh lần thứ hai tỏ ra chanh chua, trực tiếp đòi ăn thứ khác, không phải là trầu cau. khi được anh trai mời, cô không ngần ngại ăn hết ba bát bánh một lúc. Sau đó, bằng một lời nói thản nhiên rằng cô đồng ý làm vợ anh trai, sự việc xảy ra quá đột ngột khiến mọi người, hàng xóm, bà cụ và 9 người bên trong đều là anh em. Tôi cũng cảm thấy bất ngờ, không thể tin đó là sự thật.

Khi đi chợ, người phụ nữ này có vẻ là một người cứng rắn và trơ trẽn, nhưng đó không phải là bản chất thật của cô ấy, chỉ cần nhìn cách cô ấy ăn là bạn có thể thấy cô ấy rất đói, đói lâu rồi. thời gian. Cô ấy cũng là một người tự trọng, sau khi ăn xong cơn đói của cô ấy tạm thời được giải quyết, lòng tự trọng trỗi dậy, cô ấy đưa đũa vào miệng và nói đùa: “wow, ngon. ”

Khi trở về nhà anh trai, anh ấy dường như đã trở thành một con người khác, nhẹ nhàng và biết suy nghĩ hơn. Khi trở về nhà anh trai, thấy cảnh nghèo đói vẫn hiện ra trước mặt, dù thất vọng nhưng cô chỉ cố nén tiếng thở dài, đôi mắt thâm quầng. Khi bà cụ về, bà chủ động chào bạn như một người quen, như một lời chào đầu tiên với người mà sau này trở thành người nhà của bà. sáng sớm hôm sau, cô cũng dậy sớm cùng bà cụ dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị đồ ăn cho ngày đói.

chúng ta có thể thấy, người vợ nhặt trong câu chuyện ngoài ngụy trang thô lỗ còn là người khao khát hạnh phúc, là người có lòng tự trọng và lương tâm. sự thô bạo mà nó thể hiện ra bên ngoài như một cách phản ứng với sự khó khăn của cuộc sống, như một thách thức đối với cuộc sống khó khăn đó.

Truyện ngắn “Vợ chồng son” của nhà văn Toại xoay quanh cuộc đời và số phận của nhân vật tôi. vì nhà tôi vay quan đốc không có tiền trả mà phải làm con dâu khấu trừ nợ quan tổng. điều đáng nói ở đây là tôi đã từng có một người mình yêu, sống hết lòng vì tình yêu nhưng cuối cùng người đó lại bị bắt về làm vợ của một sử gia. những ngày tháng sống trong gia đình thống lí pa tra khiến tôi vô cùng đau khổ, những ngày mới về tôi ngày nào cũng khóc.

có lần định ăn lá ngón để tự hết đau khổ, tôi đã chạy khỏi nhà thống lý để từ biệt cha cho chết đi sống lại, nhưng nghe những lời tâm sự đau đớn của cha, cuối cùng, tôi vẫn không đành lòng. chết đi, để lại cha tôi đau khổ. Tôi chấp nhận cuộc sống như địa ngục trong một gia đình bạo chúa, nhẫn nhục sống lang thang như con rùa được nuôi trong góc nhà. Kể từ khi về làm dâu, tôi bị đối xử bất công, thân phận như ngựa, phải sống với người chồng bạc bẽo, bạc bẽo.

mọi phản ứng của tôi dường như tê liệt, tôi đang chết vì đau đớn, kinh hoàng đến mức tôi đã quen với nỗi khổ của chính mình “sống một thời gian dài trong sự khốn khổ mà tôi đã quen”. một đêm tôi bị trói vào cột, toàn thân đau nhức, nhưng tôi vẫn phải xoa thuốc cho anh ta thì anh ta bị đau, vì mệt nên tôi ngủ quên, họ lấy chân đá vào mặt, tôi tỉnh dậy. . và tiếp tục công việc bôi thuốc mà không có bất kỳ phản ứng nào với hành động nhẫn tâm.

Khi tôi nhìn thấy một người đàn ông bị trói đứng giữa sân của nhà thống đốc, ban đầu tôi không có cảm xúc gì vì đó là cảnh tượng quen thuộc mà tôi thường bắt gặp trong ngôi nhà của vị thống đốc. nhưng khi nhìn những giọt nước mắt của anh lăn dài trên gò má thâm đen, tôi nhận ra rằng người kia sẽ chết, sẽ chết đau đớn, sẽ chết vì đói và lạnh. Tôi nhớ rằng tôi cũng bị trói cả đêm như thế này, nước mắt đã rơi nhưng tôi không thể lau mình. sự đồng cảm được sinh ra từ cùng một hoàn cảnh, vì vậy tôi liều lĩnh cắt dây thừng để giải thoát cho một người phu. Khi anh ta bỏ chạy, tôi phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột độ, bản năng sống khiến tôi phải chạy theo anh ta để giải thoát cho bản thân.

Qua hai truyện ngắn “nhặt vợ” và “vợ chồng” ta thấy được số phận bất hạnh của người phụ nữ, sự rẻ rúng do hoàn cảnh khắc nghiệt, sự áp bức, bóc lột tàn bạo của giai cấp thống trị. nhưng cuối cùng, nhờ sức sống tinh thần mãnh liệt, cả người vợ và nhân vật đều tìm được hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình.

số phận của phụ nữ xưa và nay – mẫu 3

Số phận người phụ nữ xưa nay luôn là đề tài được các nhà văn, nhà thơ quan tâm. Nó đã trở thành một đề tài mang tính nhân văn, nhân đạo sâu sắc, tạo nên nhiều tác phẩm bất hủ như “Nhặt vợ” của nhà văn Kim Lân, “Vợ chồng A Phủ” của nhà văn Tô Hoài.

Trong hai tác phẩm này, chúng ta thấy bà cụ và tôi cũng như vợ tôi đều là những người phụ nữ khốn khổ, chịu nhiều tai ương trong cuộc đời.

hoàn cảnh khó khăn đã khiến người phụ nữ thu mình lại, đau khổ đến mức sống buông thả và dần đánh mất cảm xúc bên trong.

Tham khảo: Nhân mấy câu thơ của Truyện Kiều| Giác Ngộ Online

trong công việc, người vợ mang hình ảnh một người vợ chanh chua, không biết tôn trọng bản thân, chỉ vì đói mà nhờ người khác mời đi ăn, rồi ngồi nhâm nhi cho bằng hết. 4. bát donut ngon. rồi những trò đùa theo người ta về nhà như vợ. không cần phải kết hôn, cả hai đều làm chứng…

Chính cái nghèo khiến con người ta mất đi lòng tự trọng, không còn lựa chọn nào khác nên phụ nữ mới thành ra như vậy. họ bị tước hết quyền sống, quyền sung sướng, sự lạc hậu, nghèo đói đã khiến người phụ nữ thay đổi, không còn giữ được phẩm giá, lòng tự trọng. nhưng sâu thẳm trái tim họ vẫn mong muốn có một cuộc sống hạnh phúc. một gia đình, đúng nghĩa là tụ tập sớm vào ban đêm.

Thân phận một người phụ nữ xưa, dù dòng đời xô đẩy khắc nghiệt đến đâu, vẫn luôn giữ tấm lòng son sắt thủy chung. khi anh ấy viết bài thơ hồ xuân hương:

“Thân em vừa trắng vừa tròn, nổi chìm theo dòng nước khó vỡ, dù có bàn tay nhào nặn nhưng em vẫn có tấm lòng của mình”

Vợ cu Tràng tuy có vẻ ngoài “mềm yếu”, chua ngoa, đanh đá nhưng bên trong lại là người vô cùng hiền lành. Từ khi về làm vợ, cô ấy đã hoàn toàn thay đổi, dù nhìn thấy cảnh nghèo khó của gia đình chồng trước mặt nhưng cô ấy vẫn bình tĩnh đón nhận, nén lại một tiếng thở dài.

XEM THÊM:  “tìm hiểu về thân thế, sự nghiệp đại thi hào nguyễn du

Cô ấy biết quán xuyến nhà cửa cùng mẹ chồng và chuẩn bị bữa sáng cho gia đình chồng. trở thành một người phụ nữ thực sự.

bên trong cô gái này là một người yêu hạnh phúc gia đình và mong muốn cô ấy có một gia đình, một mái ấm thực sự. nên khi được chúa và bà lão chấp nhận đã hoàn toàn thay đổi, trút bỏ làn da sần sùi để trở thành một người con dâu ngoan hiền.

Trong vở kịch “vợ chồng son” tôi là một nhân vật rất bất hạnh, do gia đình mắc nợ nhà thống lý nên cô ấy đã trở thành con dâu của ông để đòi nợ. họ phải sống một cuộc đời câm lặng như con rùa gục đầu vào góc cửa ngày này qua ngày khác, cam chịu bị trù dập, đánh đập và làm việc như một con bò ở nhà. ngay cả con trâu khi làm việc còn chiều nghỉ ngơi, nhưng ở trong phủ đốc nên không có phút giây nghỉ ngơi.

Tôi đã nhiều lần cố gắng ăn lá để kết liễu số phận của mình, nhưng cô ấy chỉ nghĩ đến những người thân yêu của mình. nếu cô ấy chết, gia đình thống đốc sẽ buộc cha mẹ cô ấy không thể sống sót trong phiên bản này. Chính vì yêu gia đình mà tôi phải chịu đựng cuộc sống bị hành hạ của một nô lệ, cả về thể xác lẫn tinh thần trong gia đình quyền lực đó.

Tôi sống nhưng tôi chết, cuộc sống giống như địa ngục trần gian. chồng thường xuyên đánh đập cô ấy khi cô ấy không làm vậy. khi chán đời hay buồn phiền chuyện gì, anh ấy sẵn sàng trút giận lên người. sống một cuộc đời dài trong cái khổ mà tôi đã quen, tôi coi mình như người chết, linh hồn đã chết, chỉ còn thân xác rùng mình để sống qua ngày.

nhưng rồi mọi thứ đã thay đổi khi tôi nghe thấy tiếng sáo gọi bạn trong chợ tình mùa xuân. âm nhạc đó đã đánh thức tâm hồn đã chết từ lâu của tôi, khiến tôi cảm thấy mình thật trẻ trung.

Tôi muốn đi chơi, thật tốt khi nhiều phụ nữ đã có gia đình có con vẫn đi chợ tình vào mùa xuân. muốn ra đi, chính sự thay đổi quyết định của tôi đã khiến anh ta phải trả giá. cảnh sát đã đánh cô ấy vào cột điện, nhưng chính trận đánh đó đã đánh thức trong tôi ý thức làm người và thúc đẩy tôi đứng lên đấu tranh cho quyền sống.

Hành động tách tôi khỏi abcxyz và giải thoát tôi khỏi nhà thống đốc là một hành động cực kỳ chính đáng để minh oan cho quyền con người. thể hiện sự thật “con sâu luôn cắn xé”.

số phận của phụ nữ trong quá khứ và hiện tại – mô hình 4

trong văn học, ở bất kỳ thời điểm nào, số phận của người phụ nữ là điều mà các nhà văn quan tâm nhất.

những trang viết về chúng luôn là những trang đáng lo ngại, khiến người đọc phải lo lắng hơn bất cứ điều gì khác. Đã lâu lắm rồi kể từ thời của các vixens (cưới vợ – gả chồng), thời của tục “hái vợ”, của các bà tứ (nhặt vợ – kim đơn), nhưng lịch sử của họ. cuộc sống vẫn còn đó, nó khiến chúng ta nghĩ về số phận của những người phụ nữ trong quá khứ và hiện tại.

từ con gà trống (tắt đèn – ngô tốt quá) đến cửa sập (chi phèo – nam cao), đến tôi, “vợ thu hoạch”, bà già, và cả người phụ nữ làng chài trên chiếc thuyền xa. . Văn chương của Nguyễn Minh Châu những năm gần đây đã cho chúng ta thấy biết bao nỗi vất vả, nhọc nhằn của người phụ nữ. mỗi người một hoàn cảnh, nhưng bao trùm lên cuộc đời mình là bóng tối. đàn áp họ, đàn áp họ, thống trị họ không chỉ là gông cùm, xiềng xích của chế độ mà đôi khi là sự tàn bạo của những người chồng. nhưng điều đó không có nghĩa là phụ nữ vĩnh viễn là phái yếu. cuộc sống với bao thăng trầm đã tiếp thêm cho tôi nghị lực chống chọi mạnh mẽ. giữa nước mắt và tiếc nuối, họ vẫn không ngừng hướng về cuộc sống, hướng tới tương lai tươi sáng.

Em là một cô gái miền núi lao động, tất cả những nét đẹp của một thiếu nữ miền núi đều hội tụ trong em: xinh đẹp, tài năng, dũng cảm, hiếu thảo. chỉ là một số chi tiết rất nhỏ thôi, tôi đã say mê loài hoa rừng này, chẳng kém gì những thanh niên phố thị đã hớp hồn tôi, ngày đêm thổi sáo cùng tôi. Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo. nó không phải là một bất hạnh cho một người yêu trẻ của cuộc sống. nhưng cha tôi không thể thách thức con gái của mình để lấy anh ta. Tôi không thể ném một cân để chọn người yêu, tôi không thể tìm thấy người yêu trong chợ tình. Tôi rất cay đắng khi sớm phải chịu cảnh làm bạn gái và lừa nợ nhà thống lý. món nợ lâu đời của cha mẹ, giờ cô gái phải trả bằng chính hạnh phúc của tuổi trẻ. âm nhạc kiếm tiền vào buổi sáng tôi bị bắt đã buộc cuộc đời tôi vào nhà thống đốc. Tôi được gả vào nhà anh ta, dù có chết tôi cũng sẽ là hồn ma của nhà anh ta. số phận của người cao nguyên đã được ấn định. không ai có thể chống lại và không ai dám chống lại thần quyền. Là một người phụ nữ như tôi, tôi còn không đứng vững được, huống hồ là tôi còn có cha.

Tôi về làm dâu, nhưng thực ra tôi là quản gia của nhà thống đốc. Không ai nghĩ rằng làm dâu một gia đình giàu có lại khiến tôi khổ sở như vậy. Khi về làm dâu nhà pa tra mới biết: “Con gái nhà này làm cả đêm, suốt ngày”. Tôi không thể ăn uống vui vẻ và ăn mặc vui vẻ, tôi không thể “ăn ở ngắt quãng” như bà ba – bà xã (chí phèo – nam cao), hay như thị phi (cuồng phong – vũ trụ). sự tồn tại của tôi được đánh dấu bằng những công việc lặp đi lặp lại, gian khổ, nhàm chán: “sau tết lên núi hái thuốc phiện, giữa năm rửa đay xe đay, đến mùa thì lên rẫy bẻ. ngô, và dù là khi lấy củi, hay khi trồng ngô, bà luôn buộc một bó đay vào cánh tay để sờn, dù quay, cắt cỏ ngựa, dệt vải chẻ củi, gánh nước suối. , trên lầu, cô ấy ông cũng cúi gằm mặt, mặt buồn rười rượi “. Như vô tình kể cho chúng tôi nghe về công việc hàng ngày của người cha làm dâu, chúng tôi là những người chứng kiến ​​sự thật đau lòng. Những công việc vất vả mà đày ải thân phận, nỗi buồn và sự đau khổ trong sâu thẳm tâm hồn luôn hiện rõ trên gương mặt cô gái. tôi? bản chất độc đoán và bóc lột của vùng cao hùng mạnh nó không được mô tả ngay thẳng, nhưng nó ít nhiều bộc lộ trong câu chuyện của cuộc đời tôi. Tôi cay đắng nhận ra đời mình không bằng con trâu, con ngựa.

thân phận của em gợi cho chúng ta nhớ đến nhân vật “em” yêu trong thơ ca dân gian Tày. Dù ở thời đại nào, những cô gái nông dân miền núi cũng không thể thoát khỏi sự áp bức hà khắc, thậm chí tàn bạo của cường quyền và thần quyền nơi họ sinh sống. họ không được tự do lựa chọn người yêu và một khi đã bị ép cưới, họ mãi mãi phải làm trâu ngựa của nhà chồng. cô ấy sống với chồng mình, nhưng cô con gái đó chỉ có thể duy trì yêu sách khiêm tốn của mình. hành động bắt em về làm vợ thực chất là hành động cưỡng đoạt con của quan, hong thể hiện sức mạnh của kẻ cường hào. vì vậy, sau tôi, anh ấy tiếp tục săn lùng những cô gái khác.

Tôi càng sống lâu trong một ngôi nhà giàu có, tâm hồn tôi càng héo mòn và chết đi. Bao nhiêu ngày trong nhà thống đốc là bao nhiêu ngày tôi bị kết án sống trong địa ngục trần gian. sự đàn áp của chế độ phong kiến ​​và thần quyền ở miền núi đã làm cho tôi mất sức phản kháng, gần như hoàn toàn tê liệt. Tôi không còn khóc như khi về đến nhà, không còn nghĩ đến chuyện tự tử nữa. “mỗi ngày càng không nói, càng ngày càng rút lui như rùa trong góc”. Tôi tự nghĩ: “Mình sẽ ngồi trong cái hố vuông đó và nhìn ra ngoài, cho đến khi chết.” một cô gái trẻ trung, yêu đời, khao khát được yêu thương, khao khát cuộc sống tự do, nhưng lại phải sống trong tù túng, tù túng, tất nhiên không thể hướng tới một tương lai tươi sáng.

nhưng im lặng không có nghĩa là cam kết, chấp nhận hoàn toàn cam chịu. tiếng sáo gọi bạn đời và men rượu ngày xuân đã đánh thức trong tôi ý chí sống. Tuy nhiên, hành động giải phóng một abcxyz tự phát, là đỉnh điểm của sự bùng phát sức sống tiềm tàng mãnh liệt. Tôi đã giải phóng abcxyz Tôi cũng đang giải phóng chính mình. Dù thế nào đi nữa, số phận của tôi đã bước sang một bước ngoặt, và chắc chắn cuộc sống mới sẽ không ảm đạm như cuộc sống cũ.

nếu sự vây hãm cuộc sống của cô gái lao động mèo trong câu chuyện của to hoai là thế lực và thần quyền trên núi, thì thế lực đàn áp và đàn áp người phụ nữ vô danh trong việc chọn vợ của kim uni là chủ nghĩa thực dân, chủ nghĩa phát xít. lực lượng chi phối này ở một trình độ cao hơn, tinh vi hơn, xảo quyệt hơn rất nhiều. Câu chuyện về con kỳ lân Kim dường như không có bóng dáng của những tên đế quốc đó, mà nạn đói tàn khốc là bằng chứng xác đáng nhất cho tội ác của chúng, cái đói biến “kẻ chết như xác lá” thành kẻ sống “xám như ma”. >“Vợ nhặt” trong truyện được miêu tả có thân hình mảnh khảnh, trên “khuôn mặt lưỡi cày xám xịt” chỉ có “đôi mắt sâu thăm thẳm”. Cuộc sống của cô gái nghèo này không được đảm bảo bằng bất kỳ vật chất quý giá nào khác. không gia đình, không nhà cửa, cô sống không gia đình, hàng ngày ngồi trước cửa nhà kho nhặt hạt rơi, hoặc đợi ai đó gọi về để làm việc gì đó. cuộc sống nghèo khó không chỉ đẩy cô vào cảnh phụ thuộc mà còn xóa đi những phẩm chất thiếu nữ vốn có của cô. Cơn đói làm tối mắt trước miếng ăn của mình, không chút do dự hay xấu hổ nên anh chàng dễ dàng nhận lời xã giao của bạn mình: “ăn đi, ăn đi không sợ gì”, sau lời tự bào chữa. ăn thật “từ chợ”. Dúi đầu vào ăn bốn bát bánh thì khỏi nói “Chỉ riêng chi tiết này thôi cũng đủ để Kim Uni khắc họa biết bao nỗi tủi nhục trong cuộc đời người phụ nữ ấy.

cô trở thành kẻ đói khát nhất, đáng thương nhất trong những kẻ khốn khổ. khủng khiếp hơn nữa, cô là người phụ nữ có thân phận thấp kém nhất khi cô vô tình đồng ý theo chồng, bất kể anh ta là người như thế nào. nhân vật ả đào trong Mùa lạc (nguyễn khai) sau này, tuy không có nhan sắc, dù cuộc đời trải qua nhiều rủi ro nhưng không bao giờ hạ mình, bán rẻ. có lẽ “người vợ nhặt” là hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ bi đát, đáng thương dưới ách áp bức của chế độ thực dân, phát xít. các cô gái đang ngồi trước nhà kho với cô ấy, chắc chắn phải có ai đó tốt hơn cô ấy.

nói đến cuộc đời của một nữ tử trong truyện kim hiệp thì không thể bỏ qua cuộc đời của nữ phụ. Nếu bạn đặt hai mảnh đời của hai người phụ nữ khốn khổ trong câu chuyện, bạn sẽ chỉ nhận được một mảnh đời bất hạnh. người phụ nữ ấy đã trải qua những tháng ngày đau khổ nhất, chịu đựng nỗi đau mất đi hai người thân để rồi cuối đời, nước mắt của cô ấy cuối cùng đã rơi khi không thể lo cho con trai từ một đám cưới xứng đáng. cay đắng, ân hận là tất cả những gì tích tụ trong cuộc đời của người mẹ khốn khổ ấy.

Từ “nhặt vợ” đến bà già, chúng ta đã gặp hai thế hệ phụ nữ khốn khổ nhất xã hội. họ là những nạn nhân đáng thương của nạn đói khủng khiếp những năm trước cách mạng. Dù mỗi người đều có ước mơ về một tương lai tươi sáng, mỗi người đều cố gắng quên đi cuộc sống thực tại của mình, cố gắng xây dựng một gia đình nhỏ mới nhưng chắc chắn những ám ảnh cuộc đời, những tăm tối của họ sẽ không nguôi ngoai trong mỗi chúng ta.

Đọc những câu chuyện chồng vợ nhặt vợ, chúng ta đều được chứng kiến ​​cuộc sống của người phụ nữ Việt Nam cách đây hơn nửa thế kỷ. Nếu khái quát về số phận của những người phụ nữ thời xưa, chúng ta chỉ có thể nói rằng họ quá thụ động, ỷ lại và đáng thương. họ không yếu nhưng sức đề kháng của họ không đủ để chống lại các thế lực thống trị. hơn nữa, tinh thần chiến đấu của những người này chưa được vũ trang bằng lực lượng tập thể nên không hề rụt rè.

Đất nước sạch bóng quân thù, nhân dân không còn phải đương đầu với những thế lực áp bức tàn ác. những người độc lập và phụ nữ cũng đã được giải phóng, tất nhiên, ở một góc xa xôi nào đó của cuộc sống vẫn sẽ có những cô gái như tôi. nhiều phụ nữ vẫn bị đánh đập dã man bởi người chồng bạo hành, nhiều cô gái vẫn bị chính cha và mẹ kế của mình hãm hiếp, và nhiều cô gái vẫn bị chủ đánh đập dã man. Chúng ta có thể tin được khi đọc Thuyền của nguyễn minh châu, khi chứng kiến ​​những hình ảnh phóng viên ghi lại được tấm lưng đầy sẹo của người em gái.,. không thể tránh khỏi những tàn tích của chế độ mẫu hệ còn sót lại bởi những quan niệm xưa chưa hoàn toàn biến mất … nhưng tôi nghĩ, không còn cô gái nào phải nai lưng kiếm ăn làm “vợ nhặt”, không còn mẹ già nữa. khóc khi không còn có thể lấy vợ vì con.

phụ nữ ngày nay không còn bị áp bức bởi bất kỳ chế độ bất công nào. họ hoàn toàn tự do, tự do trong tình yêu, tự do trong công việc, tự do trong mọi hoạt động của cuộc sống. cuộc sống của họ là của riêng họ. họ bình đẳng với nam giới. họ được tôn vinh trong các bữa tiệc của thế giới của họ. họ được học tập, lao động, tận hưởng thành quả lao động của mình. trên xe buýt, phụ nữ có thai được nhường ghế. Ngày càng có nhiều phụ nữ trở nên nổi tiếng nhờ công việc của họ. có những nữ văn sĩ nổi tiếng như danh y vọng cổ, văn sĩ, võ thị hao …, có nữ sĩ xuất sắc như nguyễn thị minh nguyệt, có những nữ chính trị gia tài ba như nguyễn thị bình, mỹ nhân hoa, hà thị trinh. .. họ vẫn là những người vợ, người mẹ hoàn hảo, họ tiếp tục hoàn thành trách nhiệm của mình trong công việc. vẻ đẹp của nó là vẻ đẹp của sự chủ động, năng động, ý thức sâu sắc về giá trị và vị trí của mình trong xã hội.

Phụ nữ ngày nay may mắn hơn phụ nữ ngày xưa vì được sống trong một xã hội văn minh và ổn định. cuộc sống của họ có cơ hội sinh sôi, đơm hoa kết trái. họ đã leo lên những bậc thang cao hơn, xa hơn những người thuộc thế hệ trước.

tuy nhiên, trong xã hội vẫn còn rất nhiều phụ nữ không làm chủ được bản thân. họ sa vào những cuộc chơi vô bổ, những tệ nạn như cờ bạc, ma túy, mại dâm… họ lợi dụng chức vụ để tham ô tài sản nhà nước. bản án dành cho phu vàng cách đây không lâu là bài học cho những người phụ nữ có quá nhiều tham vọng trong cuộc sống: đã tự hủy hoại mình, đã dìm cuộc đời mình vào đó. và ngay bây giờ, xã hội phải nâng họ dậy, đưa họ ra khỏi lối sống sai lầm.

một trong những vấn đề nhức nhối của xã hội ngày nay là nạn hành hung và bắt cóc phụ nữ để bán qua biên giới. Hàng năm, số lượng phụ nữ bị bắt cóc và bán qua biên giới tiếp tục tăng. Đây là một trong những vấn đề bất cập của xã hội hiện đại, ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống tinh thần của phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ nông thôn ra thành thị làm việc kiếm sống …

Làm thế nào để một nửa thế giới luôn vui vẻ và hạnh phúc hơn? Làm sao để tất cả phụ nữ Việt Nam luôn tràn ngập tiếng cười? … Đó là những câu hỏi không của riêng ai, không chỉ của riêng nam giới mà chính phụ nữ cũng phải tự trả lời. .

Xem thêm: 10 mẫu phân tích Ai đã đặt tên cho dòng sông hay chọn lọc – HoaTieu.vn

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Số phận người phụ nữ qua 2 tác phẩm vợ nhặt và vợ. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Xem thêm:

  • Lời chúc đầu tuần hài hước
  • Hình nền iphone 7, 7 plus cực đẹp không thể bỏ qua
  • cách nghe đĩa trên máy tính
  • cài đặt màn hình chờ máy tính
  • Xét nghiệm Syphilis – Phương pháp sàng lọc bệnh giang mai