237 Ngọc Người mới nhất

Chúa Trịnh có một món châu báu, suốt ngày canh giữ cẩn mật. Nhân một buổi dạ tiệc, chúa đem ngọc ra trưng bày. Nhiều quan lại có thói tự cao tự đại, đua nhau khen. Người khác nói: “Ngọc của Chúa quý hơn ngọc rắn. Khi đeo nó vào người, bạn có thể nghe thấy tiếng chim hót, tiếng sâu và tiếng kiến!” Kẻ khác nói: “Ngọc của Chúa quý hơn ngọc rết, hãy giữ mô ngọc trong người, dao không cắt, tên không trúng, như vào chiến trường chốn không người!”. Người khác ngọt ngào: “Ngọc của Chúa quý hơn của ngọc ba quả ớt, lấy từ cây chuối, ba quả ngàn năm mới có một lần, nếu giữ được ngọc này bạn sẽ thoát khỏi thế gian. Yêu quái ngươi là ai, phàm nhân đâu!” Rất nhiều người thi nhau khen ngợi, nào là thủy đói ngọc, hỏa kỵ ngọc, vân vân.

Thấy Quỳnh vẫn đứng im không nói gì, Chúa hỏi. Quỳnh chắp tay cung kính nói:

“Lạy Chúa, trên trời dưới đất này không có gì quý hơn Chúa. Ngọc rắn, ngọc rết đều quý, nhưng bạn có dám so sánh chúng với ngọc người không? Hạt ngọc của con người chỉ có trong tâm trí con người. Nhưng chỉ có những kẻ ngu ngốc mới có những viên ngọc quý, còn những người khôn ngoan và thông minh không thể có chúng!

Chúa hỏi:

Tại sao những kẻ ngốc có đá quý?

Quỳnh đáp: – Trời không nghe nói người khôn khéo thì nhả hoa sao? Còn kẻ ngu thì bao nhiêu trí khôn cũng không moi ra được, nó nhào nặn trong óc rồi lâu ngày thành ngọc!

Đức Chúa Trời nghe vậy liền tin và rất hài lòng, phán rằng:

– Những gì bạn nói có ý nghĩa. Sau đó, bạn muốn tìm cho tôi một viên ngọc người! Quỳnh lại nói:

– Thuộc hạ tuy là phàm nhân nhưng vẫn nhìn thấy hào quang quanh chủ nhân.

Triều thần vốn ưa nịnh thần nghe tin có cơ hội bịt đầu kêu lên rằng:

– Thưa ngài, hào quang tỏa sáng xung quanh ngài. Hào quang tỏa sáng xung quanh, chúa tể của tôi! Chúng tôi thấy rất rõ ràng!

Nghe lời tâng bốc ấy, Chúa mừng lắm, mặt mày rạng rỡ. Quỳnh nói tiếp:

– Thưa ngài, đó là linh khí của viên ngọc. Nếu Chúa muốn xem, xin hãy nói với bác sĩ để tìm cách cắt não và lấy viên ngọc ngay lập tức! Chúa chợt nhận ra mình đang chơi vơi, cơn giận chỉ biết im lặng, quần thần không hiểu sao chúa vừa mừng vừa giận.

Nguồn: Sưu tầm.